Hy Vọng Cho Hôm Nay
Tình trạng tồi tệ của thế giới hôm nay
Mục sư Dương Quang Thoại mở đầu buổi truyền giảng tại Hà Nội ngày 23 tháng 4 năm 2021 bằng một nhận định thẳng thắn: thế giới chúng ta đang sống ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Dù con người không ngừng cố gắng xây dựng một xã hội tốt đẹp, nhưng song hành với đó là vô số điều xấu xa ngày càng nhân rộng.
II Ti-mô-thê 3:1-5 mô tả chính xác thực trạng đó: “Hãy biết rằng trong ngày sau rốt, sẽ có những thời kỳ khó khăn. Vì người ta đều tư kỷ, tham tiền, khoe khoang, xấc xược, hay nói xấu, nghịch cha mẹ, bội bạc, không tin kính…” Đây không phải lời cảnh báo viễn vông — đây là bức tranh mà mỗi người trong chúng ta đang chứng kiến hằng ngày: những đứa con ruồng bỏ cha mẹ, những kẻ đạp trên xác người khác để kiếm tiền, những cuộc đời tan vỡ không hồi phục.
Ma-thi-ơ 24:21 cũng tiên báo rằng sẽ có hoạn nạn lớn chưa từng có kể từ khi trời đất được dựng nên. Chúng ta đang sống trong những ngày đó.
Những tên khổng lồ của cuộc đời
Bài giảng dẫn người nghe vào câu chuyện kinh điển trong I Sa-mu-ên 17 — cuộc đối đầu giữa chàng trai trẻ Đa-vít và tên khổng lồ Gô-li-át. Trong khi cả quân đội Y-sơ-ra-ên run sợ, kể cả vua Sau-lơ — người cao lớn hơn tất cả dân sự — thì một cậu thiếu niên 17 tuổi lại dũng cảm bước ra nghênh chiến.
Câu chuyện đó phản chiếu rất rõ thực tế cuộc sống của chúng ta hôm nay. Không ai trong chúng ta phải đối mặt với một người khổng lồ bằng xương bằng thịt, nhưng mỗi người đều có những “tên khổng lồ” riêng của mình: tiền bạc và nợ nần, thất nghiệp và nghèo khó, bệnh tật và tuổi già, sự ruồng bỏ và phản bội, cô đơn và trầm cảm. Có những người mang trong lòng vết thương không thể nói ra. Có những đêm người ta ngồi khóc một mình trong bóng tối. Có những lúc cảm giác như không còn lý do để tiếp tục sống nữa.
Mục sư Thoại chia sẻ rằng bản thân ông cũng từng trải qua những giai đoạn tăm tối như thế — những lúc tưởng như cái chết là con đường duy nhất. Nhưng chính trong những lúc đó, ông tìm thấy sức mạnh không đến từ bản thân hay hoàn cảnh, mà đến từ Đức Chúa Trời.
Đa-vít đã chiến thắng bởi điều gì?
Lời tuyên bố của Đa-vít trước tên khổng lồ Gô-li-át trở thành trọng tâm của bài giảng: “Ngươi cầm gươm, giáo, lao mà đến cùng ta; còn ta, ta nhân danh Đức Giê-hô-va vạn binh mà đến.” Đây là sự khác biệt căn bản. Gô-li-át dựa vào vũ khí, sức mạnh thể xác và kinh nghiệm chiến trường. Đa-vít không có gì ngoài năm viên đá cuội và một cái trành ném đá — nhưng đằng sau đó là niềm tin vào Đấng vạn năng.
Kết quả: Đa-vít thắng. Không ai dám tin điều đó trước khi nó xảy ra — không phải dân Phi-li-tin, không phải dân Y-sơ-ra-ên, thậm chí không phải vua Sau-lơ. Nhưng đó là sự thật mà lịch sử ghi lại.
Hướng về ánh sáng, không nhìn vào bóng tối
Mục sư Thoại kể câu chuyện về A-lịch-sơn Đại Đế và con chiến mã Bucephalus. Khi tất cả các kỵ sĩ tài ba đều không thể điều khiển được con ngựa hung hăng đó, chàng trai trẻ A-lịch-sơn đã nhận ra điều mà người khác bỏ qua: con ngựa sợ hãi bóng của chính nó. Thay vì để nó nhìn xuống đất, ông kéo dây cương hướng đầu nó về phía mặt trời — và con ngựa lập tức trở nên thuần phục.
Đó là bài học sâu sắc cho cuộc đời. Chúng ta thất bại vì cứ nhìn chằm chằm vào những tên khổng lồ đang đe dọa mình — vào nợ nần, vào bệnh tật, vào tương lai mờ mịt. Nhưng khi chúng ta hướng mắt lên Đức Chúa Trời, những bóng tối đó không còn có quyền kiểm soát chúng ta nữa.
Rô-ma 12:12 khuyên: “Hãy vui mừng trong sự trông cậy, nhịn nhục trong sự hoạn nạn, bền lòng mà cầu nguyện.” Phi-líp 4:6 tiếp lời: “Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin, và sự tạ ơn mà trình các sự cầu xin của mình cho Đức Chúa Trời.”
Đức Chúa Trời có thể giải quyết nan đề của bạn
Câu hỏi thực tế được đặt ra: Làm sao vui mừng khi đang trong cảnh khốn khó? Bài giảng dẫn đến câu chuyện dân gian “Lão họ Tái mất ngựa” — chúng ta không biết điều gì sẽ xảy ra trong tương lai, điều tưởng như tai họa hôm nay có thể là phước lành ngày mai. Và câu chuyện về người học trò tìm thầy võ, suốt ngày chỉ ngồi lảy bắp ngô — sự luyện tập tưởng chừng vô nghĩa lại là nền tảng cho kỹ năng phi thường sau này.
Phi-líp 4:19 tuyên bố: “Đức Chúa Trời sẽ làm cho đầy đủ mọi sự cần dùng của anh em y theo sự giàu có của Ngài ở nơi vinh hiển trong Đức Chúa Giê-su Christ.” Đức Chúa Trời không hứa chúng ta sẽ không gặp khó khăn, nhưng Ngài hứa sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng ta trong đó.
Ma-thi-ơ 6:25-34 nhắc nhở chúng ta nhìn vào loài chim trời và hoa huệ ngoài đồng — chúng không gieo, không gặt, không kéo chỉ, mà vẫn được Đức Chúa Trời nuôi dưỡng và mặc đẹp. Chúa kết luận: “Trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa.”
Hy vọng thật sự đến từ đâu?
Khi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết “Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng,” ông căn dặn hãy chấp nhận những gì không thể thay đổi. Nhưng niềm hy vọng Cơ Đốc không dừng lại ở sự chấp nhận thụ động — nó vươn đến Đấng có thể thay đổi tất cả.
Thi Thiên 37:4-5 mời gọi: “Cũng hãy khoái lạc nơi Đức Giê-hô-va, thì Ngài sẽ ban cho ngươi điều lòng mình ước ao. Hãy phó thác đường lối mình cho Đức Giê-hô-va, và nhờ cậy nơi Ngài, thì Ngài sẽ làm thành việc ấy.”
Hy vọng cho hôm nay không phải là sự lạc quan mù quáng, cũng không phải là sự từ bỏ thực tế. Đó là niềm tin có nền tảng — tin vào Đức Chúa Trời đã dùng một cậu bé để hạ gục tên khổng lồ, Đức Chúa Trời đang nhìn thấy những tên khổng lồ trong cuộc đời bạn hôm nay, và Ngài hoàn toàn đủ quyền năng để giải quyết tất cả.