Sách Ê-phê-sô 5:22-33. Hôn nhân trong tình yêu Chúa
Bài giảng học sách Ê-phê-sô đoạn 5, từ câu 22 đến câu 33, dạy dỗ về bổn phận vợ chồng đối với nhau, đặt trong mối quan hệ giữa Đấng Christ và Hội Thánh. Phao-lô viết lời dạy này trong bối cảnh xã hội mà địa vị người phụ nữ bị hạ thấp nghiêm trọng, và nền tảng đạo đức hôn nhân bị xói mòn ở cả ba nền văn hóa Do Thái, Hy Lạp lẫn La Mã.
Bối cảnh xã hội thời bấy giờ
Trong luật pháp Môi-se tại Phục-truyền Luật-lệ Ký 24:1, người chồng có quyền viết tờ ly dị và đuổi vợ khỏi nhà mà không cần lý do chính đáng, trong khi người vợ không có quyền tương tự dù chồng tệ bạc đến đâu. Trong lịch sử Do Thái, lời cầu nguyện hằng ngày của người đàn ông có câu tạ ơn Chúa vì không sinh ra là đàn bà. Địa vị người phụ nữ bị đẩy xuống rất thấp kém.
Đối với xã hội Hy Lạp, mại dâm trở thành một phần trong đời sống, người đàn ông chỉ xem vợ là công cụ sinh con, còn hưởng lạc thì tìm đến kỹ nữ. Xã hội La Mã thì việc ly dị lại càng dễ dàng hơn, có những phụ nữ quý tộc lấy đến hàng chục người chồng trong đời. Trong bối cảnh hỗn loạn về đạo đức ấy, khúc Kinh Thánh này mang giá trị đặc biệt cho đến ngày nay.
Tình yêu hy sinh — nền tảng của hôn nhân
Phao-lô dạy rằng chồng phải yêu vợ như Đấng Christ đã yêu Hội Thánh và phó chính mình vì Hội Thánh (câu 23b, 25b). Điều quan trọng nhất trong hôn nhân cũng như mọi mối quan hệ là: nơi nào có tình yêu, nơi đó phải có sự hy sinh. Hy sinh là sự từ bỏ chính mình, từ bỏ quyền lợi của mình để quan tâm đến hạnh phúc của người khác.
Nơi nào có sự ích kỷ thì nơi đó đang giết chết tình yêu. Chúa yêu chúng ta không phải bằng thứ tình yêu có điều kiện — loại tình yêu “nếu” hay tình yêu “vì” — mà bằng tình yêu vô điều kiện. Đang khi chúng ta còn chết vì tội, Đấng Christ đã chịu chết thay. Ngài yêu ai thì yêu cho đến cuối cùng, dù người đó phản bội hay chống trả lại Ngài. Đó là tiêu chuẩn tình yêu mà chúng ta cần vươn tới.
Hội Thánh phải được thanh lọc
Câu 26-27 cho thấy Phao-lô chuyển từ hôn nhân sang hình ảnh Đấng Christ và Hội Thánh: Ngài khiến Hội nên thánh sau khi lấy nước rửa, dùng đạo làm cho Hội tinh sạch, không vết, không nhăn, không chi giống như vậy. Cuộc sống của Hội Thánh và gia đình cần được thanh lọc mỗi ngày — lời nói, tư tưởng, việc làm đều cần đi qua sự thanh lọc của Chúa.
Giống như chúng ta đòi hỏi nước uống phải tinh khiết, thì đời sống thuộc linh cũng cần được tinh khiết. Cơ Đốc nhân được ví như chim phụng hoàng — luôn bay trên cao, không ăn xác chết thối, sống cao thượng. Đó là lối sống mà Phao-lô kêu gọi dân sự Chúa hướng tới.
Yêu vợ như yêu chính thân mình
Câu 28-29 nhấn mạnh: chồng phải yêu vợ như chính thân mình, vì chẳng hề có ai ghét chính thân mình mà luôn nuôi nấng và chăm sóc nó. Trong tình yêu, nếu chúng ta nhỏ vào những giọt ích kỷ thì đang đầu độc mối quan hệ. Ngược lại, sự chăm sóc lẫn nhau chính là chất bổ để tình yêu lớn lên và gắn bó.
Đôi khi sự chăm sóc không cần tốn kém — một cuộc gọi, một lời nói, thậm chí một ánh nhìn cũng có thể làm ấm áp tâm hồn giá lạnh. Giá trị tinh thần lồng trong sự quan tâm gấp trăm ngàn lần giá trị vật chất. Khi còn có cơ hội, hãy chăm lo cho nhau — vợ chồng, con cái, cha mẹ.
Sự mầu nhiệm của hôn nhân
Câu 30-32 dạy rằng người đàn ông phải lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ, hai người trở nên một thịt. Phao-lô gọi đây là sự mầu nhiệm lớn, vì hôn nhân phản ánh mối liên hệ giữa Đấng Christ và Hội Thánh. Khi yêu thương ai, ta luôn mong muốn gắn bó và không rời xa. Hôn nhân trong Chúa là sự gắn bó trọn đời, được xây dựng trên nền tảng tình yêu hy sinh, sự thanh sạch, và lòng chăm sóc lẫn nhau theo gương Đấng Christ.