Học Cách Đợi Chờ
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà điều quý nhất chính là thời gian. Tốc độ sinh hoạt nhanh đến kinh khủng. Giữa cuộc sống bận rộn như vậy mà phải chờ đợi, chúng ta cảm thấy sự chờ đợi gần như là xa xỉ. Nhưng trong lãnh vực tâm linh, chờ đợi là một phần tất yếu. Chúng ta cần học cách chờ đợi Đức Chúa Trời.
“Hãy yên lặng và biết rằng ta là Đức Chúa Trời. Ta sẽ được tôn cao trong các nước, cũng sẽ được tôn cao trên đất.” — Thi Thiên 46:10
Khi chúng ta ồn ào, chúng ta không thể biết Ngài là Đức Chúa Trời. Chỉ khi chúng ta yên lặng, chúng ta mới có thể biết được Ngài là Đức Chúa Trời. Khi chúng ta yên lặng đợi chờ, chúng ta tìm hiểu được ý muốn của Ngài.
Sự chờ đợi dạy chúng ta điều gì?
Sự chờ đợi giúp chúng ta bốn điều:
- Tự kiểm soát được bản thân — Cảm xúc đẩy chúng ta đến những hành động mà chúng ta không thể kiểm soát. Sự chờ đợi dạy chúng ta sự tự chế.
- Tinh thần kiên nhẫn — Kiên nhẫn là một trong những điều mà chúng ta đang thiếu, bởi vì cái gì cũng vội vã cho nên chúng ta không học được cách kiên nhẫn.
- Thử rèn đức tin — Đi với Chúa phải học tập sự kiên nhẫn. Nếu chúng ta cứ vội vã thực hiện theo ý mình muốn, chúng ta sẽ thất bại.
- Nếm trải niềm hy vọng — Sự chờ đợi càng lâu, niềm hy vọng càng được nhen nhúm và bùng cháy lên.
Alexandre Dumas đã viết: “Tất cả sự khôn ngoan của con người được tập hợp lại trong hai chữ: chờ đợi và hy vọng.”
1. Chờ đợi sự đáp lời của Chúa
Có những điều chúng ta cầu xin Chúa mà không thấy Ngài thỏa đáp. Có những điều mà chúng ta ao ước muốn có ngay, nhưng Chúa không đáp ứng.
“Hãy hết lòng tin cậy Đức Giê-hô-va, chớ nương cậy nơi sự thông sáng của con.” — Châm Ngôn 3:5
Chúng ta cầu nguyện mà cứ nghĩ rằng kế hoạch của mình là tốt nhất, trình một kế hoạch và buộc Ngài phải thực hiện đúng theo. Nhưng điều đó hoàn toàn sai. Ngài khôn hơn chúng ta, Ngài biết trước tương lai, Ngài hiểu cái gì tốt nhất dành cho chúng ta, và Ngài biết thời điểm nào để ban cho chúng ta điều tốt nhất.
Bài học từ Abraham và Sa-ra
Thiên sứ đã đến thăm Abraham và Sa-ra, báo cho họ biết rằng ông bà sẽ có con. Nhưng Abraham không học được sự chờ đợi. Abraham đã nghe lời thúc dục của vợ mình, ăn ở với A-ga để sanh ra Ích-ma-ên. Đó là một kế hoạch sai lầm bởi sự nôn nóng và không học được sự chờ đợi. Nếu họ chờ đợi, chỉ một năm sau thôi, Sa-ra sanh ra Y-sác.
“Sa-ra thọ thai sanh một con trai cho Abraham trong khi tuổi đã già, đúng kỳ Đức Chúa Trời đã định.” — Sáng Thế Ký 21:2
Lúc nào là đúng kỳ? Cái kỳ định nằm trong tay của Chúa, không nằm trong tay chúng ta. Sự nôn nóng của chúng ta sẽ phá vỡ kế hoạch của Đức Chúa Trời.
“Hãy yên tịnh trước mặt Đức Giê-hô-va và chờ đợi Ngài.” — Thi Thiên 37:7
Bài học từ phèn chua và Penicillin
Giống như khi đánh phèn nước sông, phải có sự yên tĩnh, phải có sự chờ đợi để tất cả cặn bã, ồn ào, rối rắm lắng xuống. Khi đó chúng ta mới có cái nhìn trong sáng.
Alexander Fleming đã bao nhiêu lần thử nghiệm tìm chất kháng sinh nhưng thất bại. Nhưng rồi ông bỏ đó đi nghỉ hè gần 3 tháng, khi quay về phòng thí nghiệm thì phát hiện ra Penicillin — một khám phá tình cờ nhưng đã cứu hàng triệu sinh mạng.
“Thật tốt cho người trông mong và yên lặng chờ đợi sự cứu rỗi của Đức Giê-hô-va.” — Ca Thương 3:26
2. Chờ đợi sự giải cứu của Chúa
Khi Israel ra khỏi Ai Cập, đằng trước là biển cả, hai bên là sa mạc, đằng sau là quân thù. Môi-se đã khích lệ dân sự:
“Đức Giê-hô-va sẽ chiến cự cho, còn các ngươi cứ yên lặng.” — Xuất Ê-díp-tô Ký 14:14
Trước tất cả những thử thách, khó khăn, nghèo đói, sợ hãi, bệnh tật, tuổi già, sự chết — hãy xem nó là một cuộc chiến và để cho Đức Chúa Trời chiến đấu. Sự yên lặng ở đây không phải là sự yên lặng tiêu cực, mà là một sự yên lặng phó thác, tin cậy — giống như một đứa bé sợ hãi thì nắm lấy tay cha mẹ và yên lặng, biết rằng người lớn sẽ chiến đấu cho mình.
Bài học từ Giô-sa-phát
“Trong trận này các ngươi sẽ chẳng cần gì tranh chiến. Hãy dàn ra đứng yên lặng mà xem thấy sự giải cứu của Đức Giê-hô-va ở cùng các ngươi.” — 2 Sử Ký 20:17
Và sự thật, Đức Chúa Trời đã chiến đấu cho Giô-sa-phát, đã chiến đấu cho dân Israel trước dân Mô-áp và các đồng minh.
3. Chờ đợi ngày Chúa Giê-su trở lại
“Vì người chờ đợi một thành có nền vững chắc, mà Đức Chúa Trời đã xây cất và sáng lập.” — Hê-bơ-rơ 11:10
Cuộc đời Abraham dong ruổi đến một nơi mà mình hoàn toàn chưa biết, phó cả tương lai cuộc đời mình và gia đình cho Chúa, vì ông biết nơi ở trên đất này là tạm. Ông chờ đợi một thành có nền vững chắc — đó là Giê-ru-sa-lem mới ở trên trời.
Bài học từ mười người nữ đồng trinh
Trong câu chuyện mười người nữ đồng trinh ở Ma-thi-ơ 25:1-13, chi tiết quan trọng là chàng rể đến trễ. Ai hiểu được sự chờ đợi, ai kinh nghiệm được sự chờ đợi — đó là những người khôn ngoan. Họ biết cách chờ đợi cùng với một bình dầu dự trữ. Những người khác không biết cách chờ đợi, chỉ mang đủ dầu trong đèn, và đã bị bỏ lại bên ngoài tiệc cưới.
Thomas Edison đã nói: “Tất cả mọi thứ sẽ đến với người biết hối hả trong khi chờ đợi.” Chờ đợi không có nghĩa là ngồi yên — mà là chờ đợi trong sự chuẩn bị, trong hối hả, trong hiểu biết.
“Hỡi anh em, vậy hãy nhịn nhục cho tới Chúa đến. Hãy xem kẻ làm ruộng: họ bền lòng chờ đợi sản vật quý báu dưới đất, cho đến chừng nào đã được mưa đầu mùa và cuối mùa.” — Gia-cơ 5:7
Chúng ta đang chờ đợi ngày Chúa Giê-su trở lại. Có thể những ngày chờ đợi là gian nan, vất vả, có những lúc tưởng như không còn có thể chờ đợi nổi. Nhưng hãy nghĩ đến ngày gặt hái — là ngày Chúa Giê-su trở lại.
“Ngài sẽ hiện ra lần thứ hai, không phải để cất tội đi nữa, nhưng để ban sự cứu rỗi cho kẻ chờ đợi Ngài.” — Hê-bơ-rơ 9:28b
Ngài chỉ ban sự cứu rỗi cho những ai chờ đợi — biết cách chờ đợi, sẵn sàng cả cuộc đời để chờ đợi. Chờ đợi trong hiểu biết, trong sự chuẩn bị, trong hối hả, trong niềm tin và hy vọng.
Xin Chúa ban cho chúng ta học được sự chờ đợi: chờ đợi sự đáp ứng của Ngài trong những lời cầu nguyện, chờ đợi sự giải cứu của Ngài trong những khó khăn, và chờ đợi Ngài vinh quang khi Chúa chúng ta trở lại. Amen.