Hòa Hợp Trong Hội Thánh | Phi-líp 2:1-8

Phước Hạnh Của Sự Nhóm Họp Trong Tình Yêu Thương

Mỗi sáng Sa-bát, khi con cái Chúa đến thờ phượng trong nhà Chúa, đó là một phước hạnh lớn. Nhưng phước hạnh lớn hơn nữa là khi chúng ta gặp nhau với lòng mở rộng, tiếp nhận nhau, thăm hỏi nhau trong tình thân ái. Nếu giữa anh chị em có điều bất hòa, không thể chào đón hay hỏi thăm lẫn nhau, thì chính sự thờ phượng cũng mất đi phước hạnh vốn có.

Hội thánh đầu tiên trong Công Vụ Các Sứ Đồ đoạn 2 cho chúng ta thấy hình ảnh tuyệt đẹp: những người tin Chúa hiệp lại với nhau, lấy mọi vật làm của chung, ngày nào cũng chăm chỉ đến đền thờ, bẻ bánh và dùng bữa chung cách vui vẻ thật thà. Chính sự gắn kết mật thiết trong tình yêu thương ấy đã làm hội thánh phát triển mạnh mẽ, thu hút nhiều người gia nhập. Vậy làm sao hội thánh ngày nay có thể đạt được phước hạnh tương tự?

Sứ đồ Phao-lô viết cho hội thánh Phi-líp — một hội thánh đang có dấu hiệu chia rẽ — những lời khuyên thiết thực trong Phi-líp đoạn 2 câu 1 đến câu 8, đặt nền tảng cho sự hòa hợp trong gia đình Đức Chúa Trời.


Chớ Làm Sự Chi Vì Lòng Tranh Cạnh Hoặc Vì Hư Vinh

Điều đầu tiên Phao-lô nêu ra là nguồn gốc của mọi bất hòa: lòng tranh cạnh và hư vinh.

Tranh cạnh phát sinh khi chúng ta giành quyền lợi, khi nhìn thấy người khác có điều tốt hơn mình mà nảy sinh ghen tị, bất mãn. Những tư tưởng ấy khiến chúng ta không thể vui vẻ, không thể đối xử tốt với anh em mình. Trong I Cô-rinh-tô đoạn 3 câu 3, Phao-lô đã cảnh cáo: khi trong anh em có sự ghen ghét và tranh cạnh, thì anh em đang sống theo tánh xác thịt, ăn ở như người thế gian.

Ga-la-ti đoạn 5 liệt kê rõ ràng các việc làm của xác thịt: thù oán, tranh đấu, ghen ghét, buồn giận, bè đảng — và cảnh báo rằng ai phạm những việc ấy sẽ không được hưởng nước Đức Chúa Trời. Gia-cơ đoạn 3 còn nói mạnh hơn: sự ghen tương và tranh cạnh không đến từ trên cao, mà thuộc về đất, về xác thịt, và về ma quỷ. Ở đâu có tranh cạnh, ở đó có lộn lạo và đủ mọi thứ ác.

Còn hư vinh là sự vẻ vang trống rỗng, không có giá trị thật. Con người ai cũng thích được khen, thích thể hiện bản thân — trong công việc cố gắng tỏ ra tài giỏi, trong giao tế cố gắng tỏ ra sang trọng. Nhưng tất cả chỉ là bề ngoài. Giá trị thật của chúng ta nằm ở sự nhận xét của Chúa đối với chúng ta trước mặt Ngài, chứ không phải lời khen của con người.


Coi Người Khác Như Tôn Trọng Hơn Mình

Điều thứ hai Phao-lô dạy là hãy khiêm nhường coi người khác như tôn trọng hơn mình. Đây không chỉ là phép lịch sự xã giao mà là một nguyên tắc sống nền tảng trong hội thánh.

Mỗi người trong hội thánh có thể có địa vị, học vấn, tài sản khác nhau, nhưng trước mặt Đức Chúa Trời, mọi con cái Ngài đều có giá trị như nhau. Sự tôn trọng lẫn nhau không tùy thuộc vào hoàn cảnh bên ngoài mà xuất phát từ tình yêu thương của Chúa trong lòng chúng ta.

Khi chúng ta thật sự tôn trọng anh em mình, chúng ta sẽ quan tâm đến nhu cầu trong đời sống của họ. Phao-lô viết tiếp: mỗi người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa. Đây là sự chuyển đổi từ lối sống vị kỷ sang lối sống vì người khác — điều mà chỉ tình yêu thương của Đấng Christ mới có thể tạo nên trong lòng chúng ta.


Hãy Có Đồng Một Tâm Tình Như Đấng Christ Đã Có

Đây chính là chìa khóa cho mọi điều trên. Phao-lô biết rằng tự sức con người, chúng ta không thể vượt qua bản tánh xác thịt. Không thể tự mình bỏ lòng tranh cạnh, không thể tự mình từ bỏ hư vinh, không thể tự mình tôn trọng người khác cách chân thành. Nhưng khi chúng ta sống trong tinh thần của Đấng Christ, mọi điều ấy trở nên có thể.

Đấng Christ vốn có hình Đức Chúa Trời, nhưng Ngài không nắm giữ sự bình đẳng với Đức Chúa Trời. Ngài tự bỏ mình, lấy hình tôi tớ, trở nên giống như loài người, tự hạ mình vâng phục cho đến chết — thậm chí chết trên cây thập tự. Nếu Chúa của chúng ta là Đấng vinh hiển đã hạ mình xuống như vậy, thì làm sao chúng ta có thể kiêu ngạo? Nếu Ngài đã trở nên tôi tớ, thì làm sao chúng ta có thể đòi vị trí cao hơn và không tôn trọng anh em mình?

Tinh thần của Đấng Christ nơi thập tự giá là sự hạ mình, sự hy sinh, sự trở nên tôi tớ để gánh tội thay cho chúng ta. Đó là khuôn mẫu cho đời sống Cơ Đốc nhân trong hội thánh.


Sự Hiệp Nhất Dẫn Đến Sự Mạnh Mẽ

Phi-líp đoạn 2 câu 9-10 cho thấy kết quả của sự hạ mình: Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh. Sự cao trọng đi theo sau sự hạ mình. Khi chúng ta đối xử với anh em bằng sự tôn trọng, quan tâm và tình yêu thương, hội thánh sẽ phát triển và đời sống đức tin của mỗi người sẽ được mạnh mẽ lên.

Ê-phê-sô đoạn 4 nhắc nhở: hãy khiêm nhường, mềm mại, nhịn nhục, lấy lòng thương yêu mà chiều nhau, dùng dây hòa bình mà giữ gìn sự hiệp một của Thánh Linh. Hãy ở với nhau cách nhân từ, đầy lòng thương xót, tha thứ nhau như Đức Chúa Trời đã tha thứ anh em trong Đấng Christ vậy.

Một hội thánh khiêm nhường, quan tâm đến nhau sẽ là một hội thánh hiệp nhất. Và một hội thánh hiệp nhất trong Đức Chúa Trời sẽ là một hội thánh mạnh mẽ mà ma quỷ không thể chia rẽ. Mỗi người cần cảnh giác chính đời sống mình, sống theo sự dạy dỗ của Chúa, để hội thánh trở nên gia đình hòa thuận, gần gũi, gắn kết trong tình yêu thương — và ngày càng vững mạnh hơn trong đức tin.