Hãy Hiếu Kính Cha Mẹ

Nghĩa Mẹ Tình Cha

Trong dịp Lễ Tri Ân Phụ Mẫu, Hội thánh cùng nhau suy gẫm về công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ qua lời Kinh Thánh. Dù mỗi quốc gia có những ngày khác nhau để tưởng nhớ công ơn cha mẹ, nhưng lời Chúa luôn nhắc nhở chúng ta về bổn phận hiếu kính đối với bậc sinh thành.

Về tình mẹ, câu chuyện trong I Các Vua 3:16-28 kể lại vụ án hai người phụ nữ tranh giành một đứa trẻ trước mặt vua Sa-lô-môn. Không có nhân chứng, không có vật chứng, vua đã đưa ra phán quyết bất ngờ: lấy gươm chẻ đứa bé làm đôi. Bà mẹ thật lập tức từ bỏ quyền tranh giành, miễn sao con mình được sống. Đây là cái bẫy mà chỉ tình mẫu tử chân thật mới có thể vượt qua, vì kẻ xảo trá dù khôn khéo đến đâu cũng không thể che giấu lòng ích kỷ. Ê-sai 49:15 khẳng định rằng người mẹ không bao giờ quên đứa con mình đang cho bú.

Minh chứng cảm động hơn nữa là câu chuyện cô Brown, 25 tuổi, phát hiện ung thư khi đang mang thai. Cách chữa trị duy nhất là xạ trị, nhưng sẽ ảnh hưởng đến thai nhi. Cô quyết định chờ sinh con xong mới chữa bệnh, và năm giờ sau khi cháu bé chào đời, cô trút hơi thở cuối cùng. Cô đã hy sinh cho một đứa con mà mình chưa hề biết mặt.

Về tình cha, II Sa-mu-ên đoạn 15 và 18 ghi lại câu chuyện Áp-sa-lôm soán ngôi vua cha. Đa-vít không hề nổi giận mà chỉ rời bỏ kinh thành, căn dặn binh lính không được động đến con mình. Khi hay tin Áp-sa-lôm bị giết, Đa-vít đau đớn kêu lên rằng ước chi chính mình được chết thay cho con. Tấm lòng của người cha dành cho đứa con phản nghịch thể hiện qua sự tha thứ và cầu mong điều tốt lành, dù phải chịu khổ.

Chúng Ta Dễ Rơi Vào Sự Bất Hiếu

II Ti-mô-thê 3:2-3 tiên tri về thời kỳ cuối cùng rằng người ta sẽ nghịch cha mẹ, bội bạc. Lời cảnh báo này đặc biệt nhắm đến thế hệ trẻ, khi bước vào tuổi 13, 14, 15 bắt đầu nghĩ rằng mình giỏi, mình hay, trong khi xem cha mẹ là già nua lạc hậu. Từ những lời cãi lại, những thái độ khinh thường, sự bất hiếu có thể leo thang đến mức hành hạ, đánh đập, thậm chí giết hại cha mẹ.

Một người không hiếu kính cha mẹ thì không thể thành công thật sự. Nếu cha mẹ là bậc sinh thành mà chúng ta còn không kính nể, thì làm sao có thể kính nể người khác? Hiếu kính cha mẹ là nền tảng cho mọi đức hạnh, giống như cái móng của ngôi nhà. Dù bên ngoài khôn ngoan, tài giỏi, xinh đẹp bao nhiêu mà thiếu nền tảng hiếu kính, cuộc đời sẽ không vững bền.

Mạnh Tử từng viết rằng không hiếu thuận để vui lòng cha mẹ thì không đáng gọi là người, không sống để cha mẹ hãnh diện thì không đáng gọi là con. Ê-xê-chi-ên 22:7 cũng ghi lại lời Chúa quở trách những nơi mà người ta khinh dể cha mẹ. Lê-vi Ký 20:9 cho thấy luật hình sự Israel xưa rất nghiêm khắc với tội bất hiếu, chỉ cần chửi rủa cha mẹ là bị xử tử, cho thấy người xưa coi trọng đạo hiếu đến mức nào.

I Ti-mô-thê 5:8 cảnh báo rằng ai không chăm sóc bà con mình, nhất là người nhà, thì đã chối bỏ đức tin và còn xấu hơn người không tin. Đây là lời nhắc nhở đặc biệt cho các Cơ Đốc nhân: không thể lấy việc phục vụ nhà thờ làm cớ để bỏ quên trách nhiệm chăm sóc cha mẹ, ông bà. Cha mẹ già đôi khi chỉ cần con ngồi bên cạnh năm phút, lắng nghe dù câu chuyện đã kể đi kể lại nhiều lần.

Kinh Thánh Truyền Phải Hiếu Kính Cha Mẹ

Xuất Ê-díp-tô Ký 20:12, điều răn thứ năm trong Mười Điều Răn, truyền rằng hãy hiếu kính cha mẹ ngươi hầu cho ngươi được sống lâu trên đất mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ban cho. Lời hứa này ban đầu dành cho dân Y-sơ-ra-ên khi bước vào đất Ca-na-an, nhưng đối với chúng ta ngày nay, đó là lời hứa về phước hạnh và sự sống vĩnh cửu trong nước Chúa.

Châm Ngôn 20:20 cảnh báo rằng ngọn đèn của kẻ rủa cha mẹ mình sẽ tắt giữa vùng tối tăm mờ mịt. Cuộc đời không ai sáng lạn mãi, không ai giàu có hay khỏe mạnh mãi. Người bất hiếu sẽ phải đối diện với bóng tối khi ánh sáng trong đời mình tắt ngúm.

Châm Ngôn 17:6 dạy rằng con cháu là mão triều thiên của ông già, và vinh hiển của con cái là ông cha. Có một mối tương giao giữa các thế hệ: con cái sống tốt là niềm hãnh diện của cha mẹ, cha mẹ sống đẹp là vinh hiển của con cái.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 6:6-7 nhấn mạnh trách nhiệm truyền dạy con cái về sự hiếu thảo, không chỉ bằng lời nói mà bằng chính hành động. Con cái sẽ nhìn thấy cách chúng ta đối xử với ông bà nội ngoại, và sau này chúng sẽ đối xử lại với chúng ta y như vậy. Câu chuyện đứa bé thấy cha làm tô bằng sọ dừa cho ông nội vì ông hay đánh rơi chén, rồi chính đứa bé cũng làm một cái tô dừa để phòng khi cha già, là hình ảnh sống động nhắc nhở rằng con cái là tấm gương phản chiếu những gì chúng ta làm.

Châm Ngôn 23:22 khuyên rằng hãy nghe lời cha đã sinh ra con, chớ khinh bỉ mẹ con khi người trở nên già yếu. Dù cha mẹ có lẩm cẩm, có quên trước quên sau, thì đó vẫn là bậc sinh thành mà chúng ta cần phải kiên nhẫn chăm sóc. Ai còn cha còn mẹ, đó là ơn phước rất lớn, vì không bao giờ có thể báo hiếu cho xong.