Cách Chúa Chọn Người

Chúng ta thường quan tâm đến việc người khác nghĩ về mình thế nào, đánh giá mình ra sao. Thế nhưng, là một Cơ Đốc nhân, điều quan trọng hơn là Đức Chúa Trời nghĩ về chúng ta như thế nào, và Ngài chọn lựa chúng ta dựa trên những tiêu chí nào.

Chúa đánh giá con người theo bề trong

Đức Chúa Giê-su cảnh cáo rất nghiêm khắc về sự giả hình trong Ma-thi-ơ 23:25-28, ví những người chỉ chú trọng bề ngoài như chén mâm bên ngoài sạch nhưng bên trong đầy dơ dáy, như mồ mả tô trắng bên ngoài nhưng bên trong đầy xương người chết.

Lời Chúa trong I Phi-e-rơ 3:3-4 khuyên dạy: chớ tìm kiếm sự trang sức bề ngoài, nhưng hãy tìm kiếm sự trang sức bề trong giấu ở trong lòng – sự tinh sạch của tâm thần dịu dàng, ấy là giá quý trước mặt Đức Chúa Trời.

Khi Sa-mu-ên đi xức dầu cho vua mới, ông nhìn thấy Ê-li-áp cao lớn hùng dũng và nghĩ đây là người Chúa chọn. Nhưng Đức Chúa Trời phán: “Loài người xem bề ngoài, nhưng Đức Giê-hô-va nhìn thấy trong lòng” (I Sa-mu-ên 16:7). Và cuối cùng Đa-vít, người nhỏ bé, được chọn làm vua.

Câu chuyện Ghê-đê-ôn – Ba tiêu chí Chúa chọn người

Trong Các Quan Xét đoạn 6-7, khi Ghê-đê-ôn chuẩn bị chiến đấu với quân Ma-đi-an, 32.000 người tập hợp lại. Đức Chúa Trời đã sàng lọc đội quân này qua ba bước, qua đó bày tỏ ba tiêu chí Ngài dùng để chọn người.

1. Ngài chọn những người can đảm (7:2-3)

Chúa truyền cho Ghê-đê-ôn: “Ai là người sợ hãi run rẩy, khá trở về!” Chỉ với một lời đó, 22.000 người đã trở về, chỉ còn 10.000 ở lại.

Sợ hãi là kẻ thù của đức tin. Nơi nào có đức tin thì không có sự sợ hãi. Sự can đảm không phải là vẻ bề ngoài mạnh mẽ, mà là sức mạnh tinh thần bên trong – can đảm đối đầu với cuộc sống, với cám dỗ, với sự đơn độc, với chính bản ngã của mình. Ai cai trị được lòng mình thì thắng hơn kẻ chiếm lấy thành.

2. Ngài chọn những người biết tự kiềm chế (7:5-6)

Chúa bảo Ghê-đê-ôn đưa 10.000 người còn lại xuống mé nước. Đa số (9.700 người) gục đầu xuống suối uống thỏa thích. Chỉ có 300 người vốc nước lên tay và liếm từ từ.

Ưu tiên của 9.700 người là thỏa mãn cơn khát, bất chấp mọi điều xung quanh. Còn 300 người kia biết kiềm chế, kiểm soát ham muốn dù đó là nhu cầu chính đáng. Giống như Ê-sau chỉ vì một món ăn mà đánh mất quyền con trưởng (Hê-bơ-rơ 12:16). Khi chúng ta đặt sự thỏa mãn tư dục lên trên hết, chúng ta có thể đánh mất những điều quý giá nhất.

3. Ngài chọn những người có tầm nhìn và biết phó thác (7:7, 16)

300 người được chọn là những người khi liếm nước vẫn quan sát xung quanh – canh phòng quan trọng hơn thỏa mãn. Họ có tầm nhìn, không tự mãn, không ngủ quên. Họ cũng phó mình cho Đức Chúa Trời và cho Ghê-đê-ôn, chấp nhận ra trận với những vũ khí lạ kỳ: kèn, bình không, và đuốc.

Hội Thánh mạnh mẽ và phục hưng nhờ những người có sự can đảm, biết kiềm chế, có tầm nhìn xa và biết phó thác đời sống cho Chúa.