Đừng Dạy Người Khác Phạm Tội | Ma-thi-ơ 18:1-7, 10
Câu Hỏi Của Sự Thiếu Hiểu Biết
Ma-thi-ơ đoạn 18 mở đầu bằng một câu hỏi của các môn đồ: “Ai là lớn hơn hết trong nước thiên đàng?” Đây là câu hỏi cho thấy họ chưa hiểu gì về nước thiên đàng. Trong các cuộc họp báo, có những câu hỏi hay và cũng có những câu hỏi khiến người được phỏng vấn bực mình vì người hỏi không nắm rõ vấn đề. Câu hỏi của các môn đồ thuộc loại thứ hai — họ đang hình dung nước thiên đàng giống như thế gian, nơi có cấp bậc, quyền lợi, và thứ bậc để tranh giành.
Chúa Giê-su không trả lời thẳng vào câu hỏi đó. Thay vào đó, Ngài gọi một đứa trẻ đến, đặt ở giữa đám đông, và phán: “Nếu các ngươi không đổi lại và nên như đứa trẻ, thì chẳng được vào nước thiên đàng đâu.” Câu trả lời này hàm ý rằng chính cách đặt câu hỏi của họ đang đẩy họ ra xa nước Đức Chúa Trời. Cái tinh thần tranh giành, hỏi xem ai lớn ai nhỏ, chính là bằng chứng của sự thiếu khiêm nhường.
Năm Bản Tính Của Đứa Trẻ
Chúa Giê-su dùng hình ảnh đứa trẻ để dạy về những đức tính cần có để bước vào nước thiên đàng. Ngài không nói “hãy giống như đứa trẻ” mà dùng chữ đổi lại — ngụ ý rằng người trưởng thành đã đi quá xa, cần chuyển hướng trở lại. Cuộc đời thường đẩy con người đến những thay đổi theo chiều tiêu cực: mất đi sự trong trắng, sự khiêm tốn, lòng tin cậy đơn sơ.
Thứ nhất, sự khiêm nhường. Một đứa trẻ khi được đẩy ra trước đám đông để biểu diễn thường thụt lùi, ẩn mình, đẩy người khác ra thay. Không phải vì yếm thế, mà vì nó không nghĩ mình hơn ai. Đó là hình ảnh người khiêm tốn thật sự — không tranh giành vị trí, không cạnh tranh chức vụ.
Thứ hai, sự lệ thuộc và nương cậy. Đứa trẻ không tự cho mình đủ khả năng. Nó hỏi, nó nhờ, nó luôn hướng về cha mẹ và người lớn để được chỉ bảo. Người tin Chúa cũng phải có tâm thế đó — lệ thuộc vào Chúa, không tự mình giải quyết mọi sự theo cách riêng.
Thứ ba, sự phó thác hoàn toàn. Đứa trẻ ngủ an lành vì biết có cha mẹ che chở. Đi đường nắm tay người lớn vì tin sẽ được an toàn. Không lo lắng, không sợ hãi, không nghi ngờ. Chúa muốn chúng ta phó thác như vậy trong tay Ngài.
Thứ tư, lòng dễ tha thứ. Hai đứa trẻ có thể cãi vã, thậm chí đánh nhau, nhưng ngày hôm sau đã vui chơi với nhau trở lại. Chúng không mang mối thù cả đời. Trong khi đó, người lớn có khi giận nhau rồi không nhìn mặt nhau suốt đời.
Thứ năm, cái nhìn trong sáng. Đứa trẻ nhìn mọi người và mọi việc với con mắt tốt đẹp. Nó không nghi ngờ, không áp đặt điều xấu lên người khác. Người lớn thì ngược lại — chỉ cần nghi ngờ một hành vi, đã tự mình kết luận và nói với người khác như đó là sự thật.
Tiếp Nhận Đứa Trẻ Là Tiếp Nhận Chúa
Từ câu 5 đến câu 7 và câu 10, Chúa Giê-su mở rộng ý nghĩa của chữ “đứa trẻ” theo nghĩa bóng: đó là những người mới tin Chúa, những người yếu đuối trong đức tin, những người đang ở những giai đoạn non nớt trong đời sống thuộc linh.
Ngài phán: “Hễ ai vì danh ta chịu tiếp một đứa trẻ này, tức là chịu tiếp ta.” Chữ “tiếp” ở đây mang ba nghĩa: tiếp nhận một người khiêm nhường, giúp một người sống tốt hơn, và nhìn thấy Chúa trong người đó. Khi chúng ta vì tình yêu Chúa mà phục vụ những người yếu đuối — dù là thiếu nhi trong khu xóm nghèo, dù là những người có hoàn cảnh phức tạp — chúng ta đang chuyển tải ơn phước Chúa đến cho họ.
Chúa Giê-su trong dụ ngôn chia chiên và dê cũng nhắc nhở điều tương tự: những việc nhỏ làm cho người chung quanh — cho ăn, cho uống, cho mặc — chính là làm cho Ngài. Đừng từ chối những đứa trẻ hay những người nhỏ bé chỉ vì họ không đủ tiêu chuẩn hay không đáp ứng kỳ vọng của chúng ta.
Hậu Quả Của Việc Dạy Người Khác Phạm Tội
Phần trọng tâm và nghiêm trọng nhất của đoạn 18 nằm ở câu 6 và 7: “Nếu ai làm một đứa trong những đứa nhỏ này đã tin ta sa vào tội lỗi, thì thà buộc cối đá vào cổ mà quăng nó xuống đáy biển còn hơn.” Và câu 7: “Khốn nạn thay cho ai là kẻ gây nên phạm tội.”
Hầu hết các tội lỗi đều có nguồn gốc từ sự dẫn dắt, quyến dụ, hoặc chỉ bảo của người khác. Người đi buôn lậu cũng cần có người chỉ đường. Người cờ bạc cũng cần có người rủ rê hướng dẫn. Người phạm tội bạo lực đôi khi tìm hiểu cách thức trên mạng. Có rất ít người tự mình phát minh ra con đường tội lỗi — gần như luôn luôn có một chuỗi truyền dẫn từ người này sang người khác.
Theo truyền thống người Do Thái, tội dạy cho người khác phạm tội được xem là không thể tha thứ. Lý do rất rõ ràng: đó là tội có tác động nhân rộng theo phản ứng dây chuyền. Người trước dạy cho mình, mình lại dạy cho người sau, người sau dạy tiếp. Mỗi thế hệ lại tiếp tục lan truyền cái mầm xấu đó.
Điều đáng suy nghĩ là không phải ai cũng cố ý dạy người khác phạm tội. Đôi khi cha mẹ không muốn dạy con cái điều xấu, nhưng đứa trẻ nhìn thấy lối sống, cách xử sự, ngôn ngữ hằng ngày trong gia đình rồi bắt chước một cách vô thức. Đứa bé 5-6 tuổi bỗng dưng chửi thề, không phải vì ai dạy mà vì nó nghe và hấp thu từ môi trường xung quanh.
Kết Luận
Ma-thi-ơ đoạn 18 đặt ra trước chúng ta những chuẩn mực của đời sống Cơ Đốc nhân. Muốn bước vào nước thiên đàng, không phải bằng cách ganh đua để trở nên “lớn hơn hết,” mà bằng cách đổi lại — trở nên khiêm nhường, lệ thuộc, phó thác, tha thứ, và trong sáng như đứa trẻ. Đó là hướng đi đúng đắn về nước Đức Chúa Trời.
Đồng thời, trách nhiệm của mỗi người với thế hệ kế tiếp là vô cùng lớn. Hãy tiếp nhận những người nhỏ bé vì tình yêu Chúa. Hãy cẩn thận trong lối sống, lời nói, và hành động — vì đó đều là những bài học mà những người xung quanh, đặc biệt là con trẻ, đang học thuộc lòng mỗi ngày.