Bài viết · 15/11/2025

Đời Sống Như Một Của Lễ Sống | Rô-ma 12:1-8

bởi Pastor Zeny Vidacak

Lời Kêu Gọi Của Phao-lô

Sứ điệp hôm nay liên hệ chặt chẽ đến loạt bài chúng ta vừa kết thúc về các giáo phái và đặc trưng Hội Thánh. Phao-lô, trong Rô-ma chương 12, thúc giục chúng ta hãy sống đời mình như một của lễ sống.

“Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em. Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào. Vậy, nhờ ơn đã ban cho tôi, tôi nói với mỗi người trong anh em chớ có tư tưởng cao quá lẽ, nhưng phải có tâm tình tầm thường, y theo lượng đức tin mà Đức Chúa Trời đã phú cho từng người…” (Rô-ma 12:1-3)

Ba câu hỏi tôi muốn đặt ra hôm nay:

  1. Của lễ sống là gì?
  2. Sống như một của lễ sống ảnh hưởng đến tôi cách thiết thực thế nào?
  3. Tôi cần điều gì để sống đời sống ấy?

Một Vài Lời Chia Sẻ Cá Nhân Về Hội Thánh

Tôi muốn kể một chứng đạo cá nhân. Hội Thánh đối với tôi luôn rất quan trọng từ thuở thiếu thời. Tôi còn nhớ lớn lên trong một Hội Thánh nhỏ ở miền trung Bosnia — một thành phố 100.000 dân — vào thời cộng sản. Mỗi ngày Sa-bát tôi đi bộ vài cây số cùng cha mẹ đến nhà thờ nhỏ ấy, nơi không quá 15-20 người, và tôi là một trong vài đứa trẻ hiếm hoi. Khi đi trên đường, chúng tôi như những kẻ lạc lõng giữa khu dân cư mà phần lớn người ta chẳng quan tâm gì đến Hội Thánh — hay đến Đức Chúa Trời. Đi học và bị chế nhạo vì tin Đức Chúa Trời. Không đến trường ngày Thứ Bảy và đến Thứ Hai phải đứng trước cả lớp để bị thầy cô và bạn bè chế giễu. Nhưng Hội Thánh là một phần không thể tách rời của đời tôi.

Tôi biết một số bạn sẽ nói: “Đối với tôi, Hội Thánh là một hỗn hợp lẫn lộn. Tôi đã đau lòng trong Hội Thánh, gặp những người không tử tế, bị nói xấu sau lưng, đủ chuyện xấu xảy ra.” Tôi tin bạn — chẳng có lý do gì để không tin. Nhưng nếu thành thật mà nói, trên tổng thể, có biết bao điều tốt lành đã xảy ra trong Hội Thánh: lòng quảng đại, sự giúp đỡ, sự quan tâm, lần đầu tiên dám đứng lên nói trước đám đông, biết bao phước hạnh.

Câu hỏi cốt lõi là: Bạn là người cho hay là người chỉ nhận khi đến Hội Thánh? Phao-lô nói nếu bạn tin Tin Lành, thì bạn sẽ sống đời sống của một của lễ sống.


Của Lễ Sống Là Gì?

Nếu bạn đọc câu này mà không thấy có vấn đề gì, thì bạn chưa thật sự đọc câu ấy. “Của lễ sống” là một nghịch lý. Sống có nghĩa là sống, là đang sống động. Còn của lễ — trong tiếng Hy Lạp, từ Phao-lô dùng nghĩa đen là giết, sát tế. Vậy “của lễ sống” theo nghĩa đen là “sự sát tế đang sống.” Hai từ tưởng chừng không thể đi với nhau.

Vì sao Phao-lô viết như vậy? Không nghi ngờ gì, ông muốn chúng ta nghĩ về Cựu Ước và đền tạm — nơi mỗi ngày một con chiên vô tội bị dâng làm của lễ thiêu cho tội lỗi. Phao-lô muốn chúng ta liên hệ hai điều này. Nhưng có những cách liên hệ sai.

Hai Cách Hiểu Sai

Sai thứ nhất: “Lạy Đức Chúa Giê-su, con sẽ sống cho Ngài và hy sinh chính mình cho Ngài, để rồi Ngài tha thứ cho con, nhận con và đem con về thiên đàng.” Đó là cách đọc sai. Của lễ hy sinh của bạn không trả nổi cái giá. Chỉ có của lễ của Đức Chúa Giê-su mới đủ.

Sai thứ hai: Khi của lễ được dâng trên bàn thờ trong đền tạm, sự chuộc tội đã xong. Hoàn tất. Nếu một người Do Thái đến cửa ngoài của đền thờ, ông biết rõ phải làm gì: không bao giờ đến tay không. Ông dắt theo một con vật vô tội. Thầy tế lễ đưa ông con dao. Ông đặt tay trên đầu con vật, và trong khi cầu nguyện — trong tâm hoặc thành tiếng — ông xưng cụ thể tội mình. Khi ông cầu nguyện, tội của ông được chuyển sang con vật, và sự vô tội của con vật được chuyển sang ông. Đó là tâm điểm của Tin Lành: sự chuộc tội. Rồi con vật bị giết. Sự chuộc tội đã diễn ra. Sự chết đã diễn ra. Xong việc.

Nhưng Phao-lô nói rằng chúng ta phải sống đời sống như một của lễ sống. Vậy thì nó không bao giờ xong. Nó cứ tiếp tục, tiếp tục mãi.

Điều Gì Phải Chết?

Phao-lô đặt từ “của lễ” / “sát tế” ở đây một cách có chủ ý. Một điều gì đó phải chết. Một cái chết phải xảy ra. Cái gì chết? Đây rồi:

Bạn không sống đời sống Cơ-đốc nhân nếu bạn không giết chết ý nghĩ rằng bạn có quyền sống như mình muốn, như mình thích, như mình chọn. Một khi bạn tiếp nhận Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc là Chúa và Cứu Chúa, bạn không còn quyền nói: “Tôi sẽ sống theo ý mình.” Cái quyền đó đã mất.

Khi Đức Chúa Trời chọn thực hiện công cuộc cứu chuộc cho chúng ta, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi đến cùng. Ngài phải chết đối với mọi thực tại khác để trở thành con người và làm điều cần làm để sự cứu chuộc thành hiện thực. Khi bạn và tôi tiếp nhận Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc là Chúa và Cứu Chúa, chúng ta không còn quyền sống như mình muốn, như mình thích, như mình chọn.

Tất nhiên, đó vẫn là một sự lựa chọn — vì Đức Chúa Trời luôn tôn trọng sự tự do của bạn và không bao giờ vi phạm. Nhưng hậu quả của con đường ấy thì để mọi người chứng kiến. Sa-tan đã làm chính điều này — chọn sống cuộc đời tự trị, tách khỏi Đức Chúa Trời, chẳng dính dáng gì đến Đức Chúa Trời — và hắn đã trở thành Sa-tan.

Sống đời sống như một của lễ sống luôn luôn là trong mối liên hệ với Đức Chúa Giê-su — nơi chúng ta dùng quyền tự chủ của mình và vui lòng đặt nó dưới quyền của Đấng Christ.

Tuyên bố này của Phao-lô là vô cùng phản văn hóa, đặc biệt trong thời đại chúng ta đang sống. Chưa từng có nền văn hóa nào trong lịch sử nhân loại lại nhấn mạnh việc sống “theo ý tôi” như văn hóa hôm nay. Tất cả là về điều tôi muốn, điều tôi chọn, niềm vui của tôi. Tôi ở trung tâm vũ trụ. Mọi sự xoay quanh tôi.

Phao-lô nói: “Bạn đã chết đối với điều đó.” Sống đời sống Cơ-đốc nhân là giết chết ý nghĩ rằng bạn thuộc về chính mình và chỉ thuộc về mình, rằng bạn biết rõ nhất điều gì nên xảy ra cho đời mình. Cho nên nó có cảm giác như chết.

Cảm giác như chết khi nói: “Lạy Chúa, Ngài biết rõ hơn con. Con tin cậy Ngài. Lời Ngài chép điều này. Con không thích. Nhưng con sẽ làm. Con không còn chọn nữa. Ngài chọn cho con.” Cảm giác như chết — nhưng phía bên kia của cái chết ấy là sự sống. Hãy nhớ Đức Chúa Giê-su từng nói về hạt giống được gieo xuống đất. Điều gì xảy ra với hạt giống? Nó chết — rồi mọc lên. Sự sống bên kia cái chết.


Sống Trên Quyền Tể Trị Của Đức Chúa Trời

Cụ thể trong đời thường, điều này có nghĩa gì? Tôi không còn tự quyết định điều gì đúng và sai cho mình. Điều ấy đã được quyết định rồi. Khi đối thoại với văn hóa hoặc với bạn bè, chúng ta thường cảm thấy bị thúc giục phải biện minh. Nhưng một trong những điều tốt cho Cơ-đốc nhân là chúng ta ẩn nấp sau lưng vị Chủ. “Lý do tôi làm điều này là vì tôi theo Chủ của mình. Nếu bạn muốn, tôi có thể giải thích vì sao đây là điều đúng — vì lối sống thay thế không xứng đáng và lối này tốt hơn nhiều. Nhưng cuối cùng, tôi theo Chủ.” Đời sống trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Tôi không còn quyết định điều gì phải xảy ra trong đời tôi. Tôi tin cậy Ngài với những người xung quanh tôi, và tôi tin cậy Ngài với những hoàn cảnh đời sống. Bạn đến Hội Thánh này; có đủ mọi loại người, và bạn không chọn họ — họ chỉ đến. Thái độ của bạn có thể là: “Tôi không thích họ. Tôi đi nơi khác.” Hoặc với hoàn cảnh: “Tôi muốn tránh hoàn cảnh này.” Nhưng Đức Chúa Trời phán: “Ta là Đấng Tể Trị. Nơi con đang ở là nơi hoàn hảo, vì Ta cũng ở đó.” Những người xung quanh bạn — dù chưa hoàn hảo — là những người mà Đức Chúa Trời muốn bạn ở giữa.

Đó là loại đời sống mà bạn chết — và bắt đầu sống. Bạn có muốn sống đời sống ấy — chết mà sống, một của lễ sống, sự sống vượt khỏi cái chết, nơi bạn tin cậy Đức Chúa Trời yêu thương đưa bạn đến những nơi mới? Hay bạn muốn loại đời sống khác — “Vâng, tôi tin Kinh Thánh, nhưng tôi không thích điều này, không thích điều kia” — vẫn còn lựa lọc, chọn món? Đó không phải là đời sống của lễ sống. Không có cái chết nào xảy ra cả.

Đức Chúa Trời là khôn ngoan vô cùng, và Đức Chúa Trời là yêu thương vô cùng. Tôi tin cậy Ngài với điều Ngài nói, và đón nhận mọi sự Ngài đem đến — dù có lý hay không. Yêu thương và tin cậy đi đôi với nhau. Nếu bạn yêu Ngài, bạn sẽ tin cậy Ngài. Đôi khi điều ấy có nghĩa là bước trên một cành cây mỏng manh — đầy đáng sợ. Nhưng nếu bạn yêu Ngài, bạn nói: “Con sẽ tin cậy Ngài.” Một cái không thể có mà thiếu cái kia.

Có những lúc chúng ta thấy mình trong hoàn cảnh đời sống rất, rất khó khăn. Nhưng bạn nói bạn yêu Đức Chúa Trời, và Ngài yêu bạn — vậy thì hãy tin cậy Ta. Bạn không cần phán xét hoàn cảnh hiện tại. Bạn phải tin rằng trong một khoảng thời gian nào đó, mọi sự sẽ có ý nghĩa và mối quan hệ của bạn với Ngài sẽ sâu thêm. Đôi khi nó sẽ không có ý nghĩa suốt cả đời này — nhưng bạn phải tin rằng vào ngày mai khi Ngài trở lại, mọi sự sẽ rõ ràng. Đó là lý do tôi yêu giai đoạn một ngàn năm — vì Đức Chúa Trời phán: “Bây giờ chúng ta hãy ngồi xuống và nói chuyện về tất cả mọi sự.”

Sống đời sống như một của lễ sống là sự thờ phượng thuộc linh của chúng ta.


Ảnh Hưởng Thiết Thực: Toàn Bộ Con Người, Hình Ảnh Bản Thân Lành Mạnh, Đầy Tớ Phục Vụ

1. Toàn Bộ Con Người

Phao-lô nói: “Hãy dâng thân thể mình làm của lễ sống.” Sứ điệp này rất kỳ lạ đối với người Hy Lạp và La Mã thời ấy. Triết học Hy Lạp — đặc biệt Plato — cho rằng thân thể chẳng là gì, làm gì với thân thể cũng không quan trọng, chỉ có linh hồn mới đáng kể. Tại cái chết, linh hồn cuối cùng sẽ được giải phóng khỏi cái thân thể rác rưởi này. Các tôn giáo Đông phương lại tin thân thể là ảo ảnh, cần phải siêu việt nó để bước vào cõi thuộc linh.

Phao-lô nói: Không. Thân thể quan trọng. Khi ông nói “thân thể,” ông không chỉ nói về thân thể vật lý, mà bao gồm toàn bộ con người chúng ta — cảm xúc, xã hội, vật lý, thuộc linh. “Ta muốn mọi phần đời con — riêng tư, công khai, xã hội, bên trong, bên ngoài — đều là một của lễ sống cho Ta.”

2. Hình Ảnh Bản Thân Lành Mạnh

“Chớ có tư tưởng cao quá lẽ, nhưng phải có tâm tình tầm thường.” Đời sống của lễ sống ảnh hưởng đến tận bên trong con người chúng ta — bạn biết rõ mình là ai, hình ảnh bản thân, danh tính. Nếu bạn có đời sống đặt nền trên Tin Lành, bạn sẽ không nghĩ về mình quá cao — sẽ không trở nên kiêu ngạo và tự đắc. Nhưng cũng sẽ không nghĩ về mình quá thấp.

Văn hóa nói rằng hình ảnh bản thân của bạn được dựng lên bởi nỗ lực và thành tựu. Tôi làm điều gì đó tốt, được người khác công nhận, tôi cảm thấy tốt về mình, tôi làm lại, lại thành công, lại được công nhận — và tôi có hình ảnh bản thân tốt. Nhưng nó được dựng lên qua sự đấu tranh không ngừng để đạt được và làm vừa lòng những người quan trọng xung quanh. Người Cơ-đốc nhân thường rơi vào cái bẫy này.

Phao-lô nói: Không, đó không phải là hình ảnh bản thân Cơ-đốc nhân. Là Cơ-đốc nhân, chúng ta có một loại danh tính độc đáo. Yếu tố cốt yếu thứ nhất: Tin Lành nói với tôi rằng tôi là một tội nhân, có điều gì đó hư hỏng tự bên trong tôi. Nó không tô vẽ. Đồng thời, nó nói với tôi rằng tôi được Đức Chúa Trời yêu thương trọn vẹn vì điều Đức Chúa Giê-su đã làm. Chúng ta sống trong hai thực tại này.

Vì thế, bạn không thể ghét chính mình — vì giá trị bạn có là vô tận: Đức Chúa Trời của vũ trụ yêu bạn đến mức Ngài đã trở thành con người và chết cho bạn. Đồng thời, bạn không thể kiêu ngạo — vì tội lỗi của bạn vẫn còn đó, và bạn không xứng đáng với ân huệ của Đức Chúa Trời. Chúng ta sống trong hai thực tại này: “Tôi vô cùng quý giá; nhưng có điều gì đó hư hỏng trong tôi; cho nên tôi không thể tự đắc.”

Cho nên bạn sống đời sống bằng lòng biết ơn dành cho Đức Chúa Trời, Đấng đã dâng chính mình trọn vẹn cho bạn. Bạn sống đời sống của lễ sống bằng cách dâng chính mình trọn vẹn cho Ngài. Đó là tất cả. Đó là loại hình ảnh bản thân của Cơ-đốc nhân — không phải kẻ đạp xe không ngừng để được người khác công nhận. Bạn không cần đạp nữa. Bạn đã được Vua của vũ trụ yêu thương.

3. Đầy Tớ Phục Vụ

“Chúng ta có các sự ban cho khác nhau, tùy theo ơn đã ban cho chúng ta.”

Hai điều quan trọng: mỗi Cơ-đốc nhân có ít nhất một ân tứ, và mỗi người đều khác nhau. Thật tốt khi không có hai bạn — chỉ có một mình bạn, với một hoặc nhiều ân tứ, không chỉ dành cho bạn mà cho tất cả chúng ta.

Điều ấy có nghĩa gì? Không nên có Cơ-đốc nhân thất nghiệp. Chúng ta vừa có ủy ban đề cử, và tôi biết chắc rằng không phải tất cả các bạn đều có tên trong danh sách. Vậy nên xin hãy đến gặp tôi và nói: “Mục sư, tôi không muốn làm Cơ-đốc nhân thất nghiệp.” Để sống đời sống của lễ sống, bạn sống để làm điều gì đó.

Không nên có Cơ-đốc nhân thụ động. Không nên có người đến nhà thờ chỉ để sạc lại pin để rồi ra ngoài sống đời mình theo ý mình. Khi bạn đến nhà thờ, bạn nên hỏi: “Tôi có thể phục vụ như thế nào?”

Đức Chúa Giê-su, Vua của vũ trụ, phán: “Ta đến không phải để được người ta hầu việc, bèn là để hầu việc người ta.” Có một số người trên thế giới chỉ có thể được chạm đến bởi bạn và không ai khác. Đó là lý do bạn vô cùng quan trọng — vì đời sống nội tâm bạn đã thay đổi. Tất cả đời sống bạn đã thay đổi. Cho nên bạn đặt mình làm của lễ sống và hỏi: “Tôi có thể làm gì? Tôi có thể làm gì?”


Chúng Ta Cần Điều Gì?

Cơ-đốc nhân có một quyền năng nội tâm để làm điều thiện mà không ai khác có thể tiếp cận. Có rất nhiều người không phải Cơ-đốc nhân vẫn làm những điều rất tốt — không nghi ngờ gì. Nhưng tôi xin đề nghị rằng chỉ Cơ-đốc nhân mới có loại động cơ đúng và quyền năng đúng để làm điều đúng. Ngay cả khi có rất nhiều người ngoài kia không phải Cơ-đốc nhân làm những điều tốt — bên trong chúng ta, niềm vui và tình yêu là động cơ, chứ không phải một lực bên ngoài bắt buộc một cách miễn cưỡng. Đó là niềm vui và tình yêu đến từ Đức Chúa Trời của chúng ta — Đấng ban cho chúng ta điều cần để làm điều phải làm.

“Nhờ sự thương xót của Đức Chúa Trời, tôi khuyên anh em.” Đó là động cơ — qua sự thương xót, ân điển, tình yêu của Đức Chúa Trời. Đó là điều đẩy bạn đi tới. Nếu bạn nhìn vào sự thương xót của Ngài, bạn sẽ dâng chính mình làm của lễ sống. Nói cách khác, bạn sẽ làm điều ấy một cách tự nguyện và vui mừng.

“Không ai cất sự sống ta đi, song ta tự bỏ sự sống mình” — Đức Chúa Giê-su phán. Trong Ghết-sê-ma-nê, khi tội lỗi của thế gian bắt đầu chất lên Ngài, khi Ngài đổ mồ hôi như những giọt máu, khi câu hỏi được đặt ra “Con sẽ làm chăng?” — Ngài đang vỡ nát — Ngài đáp: “Con sẽ làm. Con sẽ làm — tự nguyện, trọn vẹn, và vui mừng.”

Vì sao Đức Chúa Giê-su dâng chính mình không chỉ làm của lễ sống mà còn làm Đấng sắp bị giết theo nghĩa đen? Câu trả lời chỉ có một: Đó là tình yêu.


Lời Kết

Đức Chúa Giê-su đã giành lấy quyền tể trị trên đời sống Ngài và trở nên của lễ chịu chết. Và Ngài đang nói với bạn: Hãy giành lấy quyền tể trị trên đời sống mình — và trở nên của lễ sống. Đó là đời sống tốt lành. Đó là đời sống đắc thắng. Đó là đời sống dẫn đến cõi đời đời.

Nguyện Đức Chúa Trời ban phước cho bạn. Và nếu bạn đang “thất nghiệp,” hãy đến — chúng ta hãy nói chuyện.

A-men.