Chữ 'thiếu' trong Đa-ni-ên 5

Đa-ni-ên 5: Tiệc Rượu và Bàn Tay Viết Chữ

Đa-ni-ên chương 5 ghi lại sự kiện vua Bên-xát-sa mở tiệc lớn đãi một nghìn đại thần. Trong cơn say rượu, ông truyền mang các khí mạnh bằng vàng và bạc mà cha ông là Nê-bu-cát-nết-sa đã lấy từ đền thờ tại Giê-ru-sa-lem ra để uống rượu. Hành động này không chỉ là hỗn láo với con người mà là sự xúc phạm trực tiếp đến Đức Chúa Trời — ông dùng những khí mạnh thánh để tôn vinh các tượng thần bằng vàng, bạc, sắt, đồng, gỗ và đá.

Ngay lúc đó, có những ngón tay của một bàn tay người hiện ra và viết trên tường cung vua: “Mê-nê, Mê-nê, Tê-kên, U-phác-sin.” Vua kinh hoảng, các xương lưng rời khớp, đầu gối chạm vào nhau. Toàn bộ bác sĩ, thuật sĩ và chiêm tinh gia được triệu vào đều không đọc được. Cuối cùng, Đa-ni-ên được đưa đến và giải nghĩa: Mê-nê là Đức Chúa Trời đã đếm nước vua và khiến nó đến cuối cùng; Tê-kên là vua đã bị cân trên cái cân và thấy là kém thiếu; Phê-rét là nước sẽ bị chia ra cho người Mê-đi và người Phe-rơ-sơ. Ngay đêm đó, Bên-xát-sa bị giết.


Chữ “Thiếu” Đầu Tiên: Tội Lỗi Cắt Đứt Con Người Khỏi Sự Vinh Hiển Đức Chúa Trời

Mục sư Đặng Thanh Phong dẫn vào Rô-ma 3:23 để làm rõ chữ “thiếu” đầu tiên: “Vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.” Kinh Thánh tuyên bố rõ ràng: không một ai sinh ra ở trên thế gian này mà không có tội. Ngay cả những người lớn tuổi nhất, khi được hỏi thẳng, đều nhìn nhận rằng đã là con người thì ai cũng có tội.

Trước khi A-đam và Ê-va phạm tội, họ được thông công trực tiếp với Đức Chúa Trời và được sự vinh hiển của Ngài bao phủ. Khi họ phạm tội ăn trái cấm, sự thông công đó bị cắt đứt. Con người không còn đủ tiêu chuẩn để bước vào sự hiện diện thánh khiết của Đức Chúa Trời. Thi-thiên 51:5 xác nhận điều này: “Tôi sinh ra trong sự gian ác, mẹ tôi đã hoài thai tôi trong tội lỗi.” Bản chất tội lỗi được truyền từ tổ phụ đến mỗi thế hệ, và không ai có thể bằng nỗ lực riêng mình mà đạt lại tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời.

Giê-rê-mi 13:23 minh họa điều này bằng hình ảnh: “Người Ê-thi-ô-pi có thể đổi được da mình chăng? Con beo có thể đổi được rằng nó chăng?” Con người không thể tự biến đổi bản chất tội lỗi của mình bằng ý chí hay nỗ lực đạo đức.


Con Đường Duy Nhất Để Được Đủ

Chỉ có một phương cách duy nhất để con người trở lại sự thông công với Đức Chúa Trời: đó là đặt lòng tin vào Đức Chúa Giê-su. Ê-phê-sô 2:8 xác nhận: “Ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu — điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời.” Sự cứu rỗi không đến từ việc làm, không đến từ giữ luật pháp hay thực hiện nghi lễ, mà hoàn toàn nhờ ân điển của Đức Chúa Trời và sự hi sinh của Đức Chúa Giê-su.

Công Vụ Các Sứ Đồ 4:12 tuyên bố dứt khoát: “Chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác, vì ở dưới trời chẳng có danh nào khác ban cho loài người để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu.” Không một người nào, không một tôn giáo nào, không một nghi thức nào có thể thay thế vai trò của Đức Chúa Giê-su trong chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Khi con người thành thật ăn năn, công nhận tội lỗi của mình và tiếp nhận Đức Chúa Giê-su làm Cứu Chúa, thì sự thông công với Đức Chúa Trời được phục hồi.


Chữ “Thiếu” Thứ Hai: Người Tin Chúa Nhưng Chưa Đặt Chúa Làm Chủ

Luca 18:18-23 kể về một người trẻ tuổi giàu có, làm quan, giữ điều răn từ nhỏ — một người mà bất kỳ ai nhìn vào cũng đánh giá là đủ tiêu chuẩn. Ông đến hỏi Đức Chúa Giê-su: “Tôi phải làm gì để được hưởng sự sống đời đời?” Sau khi nghe ông kể các điều răn đã giữ, Đức Chúa Giê-su phán: “Còn thiếu cho ngươi một điều — hãy bán hết gia tài, phân phát cho kẻ nghèo, rồi đến mà theo ta.”

Người trẻ tuổi ấy nghe xong thì buồn rầu bỏ đi. Không phải ông thiếu sự hiểu biết, thiếu đạo đức, hay thiếu lòng tốt — ông thiếu điều quan trọng nhất: đặt Đức Chúa Giê-su lên ngai của lòng mình. Của cải đang ngồi trên ngai ấy. Ông không dám bỏ điều đó. Mục sư Đặng Thanh Phong nhận xét: điều đang làm chủ cuộc đời của một người — đó mới là chủ thật sự của người ấy.

Cảnh báo này dành đặc biệt cho những người đã tin Chúa. Có thể giữ nhiều điều răn, hiểu nhiều lời Kinh Thánh, tham gia nhiều sinh hoạt Hội Thánh — nhưng trong lòng vẫn đang đặt một điều khác lên trên Chúa. Chúa nhìn thấy điều đó. Và Ngài sẽ chỉ ra: “Con còn thiếu một điều.”


Thi-thiên 23: Con Đường Đến Sự No Đủ

Thi-thiên 23 chỉ ra con đường để người tin Chúa thật sự không thiếu: “Đức Giê-hô-va là Đấng chăn giữ tôi; tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì.” Câu đầu tiên là một quyết định tuyên bố: đặt Đức Chúa Trời làm Đấng chăn chiên — làm chủ — cuộc đời mình. Khi con người xác nhận vị trí đó cho Đức Chúa Trời, Ngài sẽ dẫn dắt đến đồng cỏ xanh tươi, mé nước bình tịnh, và phục hồi linh hồn.

Tuy nhiên, theo Chúa không có nghĩa là luôn luôn ở nơi bình yên. Thi-thiên 23 cũng nói đến việc đi qua trũng bóng chết, đối diện với kẻ thù. Sự khác biệt là Đức Chúa Trời đi cùng: “Tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào, vì Chúa ở cùng tôi.” Người trọn vẹn giao phó cuộc đời cho Chúa là người sẵn sàng chấp nhận cả những lối đường khó khăn, tin tưởng rằng Đấng chăn chiên vẫn đang dẫn dắt.

Kết thúc bài giảng, mục sư kêu gọi mỗi người xét lại lòng mình: ai hay điều gì đang ngồi trên ngai lòng của mình? Nếu chưa phải là Đức Chúa Trời, thì hãy đặt Ngài vào đúng vị trí đó — và khi ấy, lời hứa trong Thi-thiên 23 sẽ trở thành thực tại: không còn thiếu thốn gì nữa.