Mi-ca-ên và vua Phe-rơ-sơ là ai? - Đa-ni-ên 10
Đa-ni-ên Kiêng Ăn Cầu Nguyện 21 Ngày
Đa-ni-ên chương 10 mở đầu bằng hình ảnh vị tiên tri đang vô cùng buồn rầu. Ông đã biệt riêng ba tuần lễ để kiêng ăn, không ăn bánh ngon, không uống rượu, và hạ mình trước mặt Đức Chúa Trời. Lý do khiến ông lo lắng là vì công việc xây lại đền thờ tại Giê-ru-sa-lem bị đình trễ suốt 14 năm — các thế lực chống đối đã cản trở dân sự trở về và khôi phục nơi thờ phượng.
Dù Đa-ni-ên là một người rất lớn tuổi, đang giữ chức vị cao trong đế quốc, ông vẫn không lấy đó làm lý do để bỏ qua sự cầu nguyện. Ông biết rằng chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể thay đổi tình thế. Gương cầu nguyện của ông nhắc nhở con cái Chúa ngày nay: khi công việc Chúa gặp khó khăn, câu trả lời không phải là than thở hay tìm kiếm giải pháp theo sức người, mà là hạ mình kiêng ăn cầu nguyện.
Vua Phe-rơ-sơ Là Ai?
Sau 21 ngày, một thiên sứ hiện ra với Đa-ni-ên và giải thích rằng lời cầu nguyện của ông đã được nghe từ ngày đầu — nhưng vua nước Phe-rơ-sơ đã ngăn cản thiên sứ trong suốt 21 ngày (Đa-ni-ên 10:12-13). Vậy “vua Phe-rơ-sơ” là ai?
Đây không phải là một vị vua bằng xương bằng thịt thông thường. Kinh Thánh cho thấy đây là biểu tượng cho quyền lực tối tăm của Sa-tan và các quỷ sứ đang ảnh hưởng lên chính quyền nước Phe-rơ-sơ. Mục đích của ma quỷ là ngăn cản việc đền thờ Giê-ru-sa-lem được khôi phục, vì điều đó ứng nghiệm lời tiên tri của Đức Chúa Trời. Ê-phê-sô 6:12 nói rõ: “Chúng ta đánh trận chẳng phải cùng thịt và huyết, bèn là cùng chủ quyền, cùng thế lực, cùng vua chúa của thế gian mờ tối này.”
Bức tranh Đa-ni-ên 10 cho thấy một thực tế thuộc linh: phía sau các chính quyền trần gian, có một cuộc tranh chiến vô hình đang diễn ra. Thiên sứ thánh của Đức Chúa Trời và các quyền lực tối tăm đều ảnh hưởng lên các quyết sách của con người. Điều này không khiến người tin Chúa tuyệt vọng, mà ngược lại — Kinh Thánh kêu gọi chúng ta cầu nguyện cho các chính quyền (I Ti-mô-thê 2:1-2), để xin Chúa ảnh hưởng lên họ hầu họ ra những chính sách có lợi cho cuộc sống người dân và công việc của Đức Chúa Trời.
Mi-ca-ên Là Ai?
Đa-ni-ên 10:21 chép rằng: “Không có ai giúp đỡ ta để chống với chúng nó, ngoài Mi-ca-ên là vua các người.” Mi-ca-ên được gọi là “vua các người” — tức là Vua của dân sự Đức Chúa Trời. Đa-ni-ên 12:1 cũng xác nhận Mi-ca-ên là “quan trưởng lớn, là đấng đứng thay mặt con cái dân người.”
Tên Mi-ca-ên có nghĩa là “Đấng nào giống như Đức Chúa Trời?” — một câu hỏi hùng hồn chỉ có một câu trả lời: chính Đức Chúa Giê-su. Khải Huyền 12:7 miêu tả Mi-ca-ên lãnh đạo các thiên sứ chiến đấu chống lại con rồng và bị quăng xuống đất. Trong Xuất Ê-díp-tô Ký 3, “thiên sứ của Đức Giê-hô-va” hiện ra với Môi-se trong ngọn lửa — nhưng khi Môi-se đến gần, Kinh Thánh gọi Đấng ấy là “Đức Chúa Trời.” Thiên sứ của Đức Giê-hô-va là danh xưng trong Cựu Ước dành cho Đức Chúa Giê-su trước khi Ngài nhập thể.
Đức Chúa Giê-su, với vai trò là Đức Chúa Trời vĩnh hằng, cũng mang danh thiên sứ trưởng — không phải vì Ngài là một tạo vật, mà vì Ngài kiêm nhận vai trò lãnh đạo toàn bộ các thiên sứ còn trung tín sau khi Lucifer phản loạn. Giống như một vị lãnh đạo quốc gia kiêm luôn vai trò tổng tư lệnh quân đội, Đức Chúa Giê-su kiêm luôn danh thiên sứ trưởng mà không hề từ bỏ thần tính của Ngài.
Thần Tính Của Đức Chúa Giê-su: Căn Cứ Của Sự Cứu Rỗi
Một số người dùng danh xưng “thiên sứ trưởng” để cho rằng Đức Chúa Giê-su chỉ là một tạo vật, không phải là Đức Chúa Trời. Mục sư Đặng Thanh Phong nhắc nhở rằng đây là sai lầm nghiêm trọng về thần học. Nếu Đức Chúa Giê-su chỉ là một tạo vật, Ngài cũng có nguy cơ phạm tội như con người, và khi đó sự chết của Ngài trên thập tự giá không đủ giá trị để cứu chuộc loài người.
Đức Chúa Giê-su tuyên bố: “Ta và Cha là một” (Giăng 10:30). Chính vì tuyên bố đó mà người Do Thái muốn ném đá Ngài vì tội phạm thượng — vì họ hiểu Ngài đang nhận mình là Đức Chúa Trời. Kinh Thánh xác nhận: Đức Chúa Cha được gọi là Đức Chúa Trời, Đức Chúa Con cũng được gọi là Đức Chúa Trời, Đức Thánh Linh cũng được gọi là Đức Chúa Trời — ba ngôi bình đẳng, không ai cao hơn hay thấp hơn ai.
Tình yêu thương lớn nhất là khi Đức Chúa Trời vì yêu loài người mà chính mình đến chết thay cho họ. Nếu Ngài chỉ sai một người khác đến chết thay, tình yêu đó không trọn vẹn. Chính vì Đức Chúa Giê-su là Đức Chúa Trời, sự chết của Ngài mới có giá trị vô hạn để cứu chuộc toàn thể nhân loại.
Cuộc Chiến Thuộc Linh Những Ngày Cuối Cùng
Đa-ni-ên 10 không chỉ nói về quá khứ — nó mở ra bức tranh rộng lớn về cuộc chiến thuộc linh kéo dài cho đến ngày Đức Chúa Giê-su tái lâm. Khải Huyền 14:12 tóm tắt đặc điểm của dân sự trung tín trong thời kỳ cuối: “Đây là sự nhịn nhục của các thánh đồ, là kẻ giữ điều răn của Đức Chúa Trời và giữ lòng tin Đức Chúa Giê-su.”
Ma quỷ tập trung tấn công vào hai điều này: thứ nhất, tấn công vào điều răn của Đức Chúa Trời — đặc biệt điều răn thứ tư về ngày Sa-bát, vì khi bác bỏ điều răn đó, người ta không còn nhìn nhận Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa có quyền năng và uy quyền. Thứ hai, tấn công vào thần tính của Đức Chúa Giê-su — khiến con người coi Ngài chỉ là một nhân vật lịch sử hoặc một tạo vật, để rồi sự chết của Ngài mất đi ý nghĩa cứu rỗi.
Giữa những tấn công đó, câu trả lời của dân sự Đức Chúa Trời vẫn là cầu nguyện — kiên trì, tranh đấu, tin tưởng rằng Đức Chúa Trời đang nghe và đang hành động, dù câu trả lời đôi khi phải chờ đợi.