Cuộc Gọi Cấp Cứu Lúc 3 Giờ Sáng
Câu Chuyện Cuộc Gọi Cấp Cứu Tại Copenhagen
Năm 1953, vào lúc 3 giờ sáng ngày 13 tháng 11, tổng đài phòng cháy chữa cháy thủ đô Copenhagen, Đan Mạch, nhận được một cuộc điện thoại cầu cứu. Người tiếp nhận là anh lính cứu hỏa tên Eric. Từ đầu dây bên kia, giọng một người phụ nữ mệt mỏi và đau đớn van xin: “Xin làm ơn đến cứu tôi.”
Thế nhưng, bà không thể cho biết địa chỉ, số nhà hay khu vực mình đang ở. Bà bị ngã đập đầu và mất trí nhớ. Thông tin duy nhất bà cung cấp được: một cửa sổ hình chữ nhật, bên ngoài có con đường và đèn đường, trong nhà có mở đèn. Với thông tin quá ít ỏi ấy, người chỉ huy nói rằng không thể nào tìm được bà giữa cả thủ đô rộng lớn.
Eric — Người Làm Nhiều Hơn Trách Nhiệm
Nhưng Eric không chịu bỏ cuộc. Anh đề xuất một phương án táo bạo: huy động 20 chiếc xe chữa lửa chạy khắp thành phố. Người chỉ huy lo ngại vì điều này sẽ kinh động cả Copenhagen lúc 3 giờ sáng, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý vì không còn cách nào khác.
Điện thoại bên kia vẫn chưa cúp, Eric vẫn nghe tiếng thở mệt nhọc của bà. Khi 20 chiếc xe hú còi chạy khắp nẻo đường, Eric bắt đầu nghe tiếng còi vọng qua điện thoại. Anh lần lượt cho tắt còi từng chiếc, cho đến khi xác định được chiếc xe số 12 là gần nhất. Từ manh mối cửa sổ hình chữ nhật — đặc trưng của khu nhà cũ — Eric khoanh vùng khu vực. Chiếc xe số 12 phóng loa yêu cầu tất cả cư dân trong khu phố tắt đèn. Đồng loạt, cả dãy phố tối đen — chỉ còn duy nhất một căn nhà sáng đèn. Người phụ nữ tên Helen đã được cứu.
Chúa Cứu Thế Tìm Kiếm Kẻ Hư Mất
Câu chuyện của Eric khiến chúng ta nghĩ ngay đến Chúa Cứu Thế. Ngài đã huy động cả Thiên Đàng để tìm kiếm từng con người phạm tội. Lu-ca đoạn 19, câu 10 chép: “Bởi Con Người đã đến tìm và cứu kẻ bị hư mất.” Nếu Eric đã nỗ lực với những thông tin cực kỳ hạn chế để cứu một người, thì Chúa Cứu Thế đã làm điều lớn lao hơn gấp bội để cứu chúng ta.
Giống như bà Helen bất tỉnh, không biết gì về cuộc giải cứu đang diễn ra, nhiều khi chúng ta cũng không hề hay biết Chúa đang vận hành cả Thiên Đàng để gìn giữ và cứu chuộc mình. Chỉ khi tỉnh lại, chúng ta mới nhận ra tình yêu ấy lớn lao dường nào.
Hãy Làm Nhiều Hơn Trách Nhiệm Của Mình
Bài học đầu tiên từ câu chuyện: tinh thần Cơ Đốc nhân cần giống như Eric — làm nhiều hơn trách nhiệm đòi hỏi. Ma-thi-ơ đoạn 5, câu 41 chép: “Ai muốn bắt ngươi đi một dặm đường, thì hãy đi với họ hai dặm.” Thông thường, chúng ta chỉ làm vừa đủ bổn phận. Nhưng Chúa dạy rằng hãy đi thêm một dặm nữa — và chính cái “nhiều hơn một chút” ấy sẽ đem đến những kết quả không ngờ, những niềm vui và hạnh phúc chưa từng có.
Nếu muốn khước từ trách nhiệm, chúng ta có hàng trăm lý do. Nhưng nếu muốn tìm kiếm, chỉ cần một lý do duy nhất: vì linh hồn con người quý giá trước mặt Chúa.
Chúa Đến Vì Một Người Có Tội
Khi đặt tên mình vào câu Kinh Thánh Lu-ca 19:10, chúng ta sẽ cảm nhận hoàn toàn khác: không phải Chúa cứu chung chung cả thế giới, mà Ngài cứu chính tôi, chính bạn. Ai không rung động trước tình yêu và sự cứu rỗi của Chúa Cứu Thế thì chưa thật sự chạm đến thập tự giá.
Hãy Bắt Đầu Cuộc Tìm Kiếm
Có nhiều người đang cần được cấp cứu thuộc linh. Mỗi chúng ta hãy hoạch định kế hoạch tìm kiếm người hư mất theo điều kiện của mình — không cuồng tín, nhưng uyển chuyển và tế nhị. Một ổ bánh mì tặng buổi sáng cũng có thể là điểm khởi đầu để đến gần một linh hồn.
Lu-ca đoạn 15, câu 10 chép: “Các thiên sứ của Đức Chúa Trời sẽ vui mừng vì một tội nhân ăn năn.” Niềm vui cứu rỗi linh hồn không chỉ tồn tại trong đời này mà sẽ theo chúng ta vào nước Thiên Đàng. Ai đã đem nhiều người về với Chúa, trên mão triều thiên sẽ có bấy nhiêu hạt ngọc — đó là sự công bình của Đức Chúa Trời.
Xá gì thời gian trên đất này, xá gì những ràng buộc đang níu kéo. Hãy bước vào cuộc tìm kiếm những người hư mất đang cần sự cứu rỗi.