Ngày 15.9 - Công Việc Âm Thầm

Khi được phỏng vấn, một thanh niên hãnh diện khoe với một người quen về thu nhập của mình và những người trong gia đình: “Tôi còn đi học, nhưng mỗi tuần tôi kiếm được 25 đô-la, người ta sai tôi làm những việc vặt ngoài phố. Cha tôi làm việc trong xưởng máy, mỗi ngày được 47 đô-la. Anh tôi làm việc trong phòng giấy, mỗi tuần lễ được 210 đô-la.” Thế còn mẹ của cậu?

Mẹ tôi thức dậy rất sớm, từ 5 giờ sáng, để đốt lửa, dọn bữa ăn điểm tâm cho cha tôi và anh em tôi. Bà cũng làm việc nhà suốt cả ngày, đến tối lại dọn cơm. Khi chúng tôi đi ngủ rồi, bà còn khâu vá quần áo và sắp đặt mọi việc đến thật khuya. Vậy, mẹ cậu kiếm được bao nhiêu tiền mỗi tuần? Cậu con trai bĩu môi, đáp: “Ồ! Mẹ tôi ấy à, bà làm rất nhiều việc trong nhà, nhưng chẳng ra được đồng tiền nào như tôi cả!”

Ít ai đánh giá đúng mức về tinh thần lao động và sự chịu đựng của người phụ nữ trong công việc nội trợ, đó là chưa bàn đến bản tánh hy sinh, luôn giành lấy cho mình sự thiệt thòi để những người khác trong gia đình được hạnh phúc. Công việc âm thầm, đơn điệu và nhàm chán của họ không được trân trọng. Họ ít khi được chồng con tán dương. Chúng ta thường mang nặng tư tưởng: phụ nữ sinh ra là để làm những việc như thế, nhưng không thấy được đó là tất cả sự nỗ lực và nhẫn nại, hạnh phúc của họ gửi gắm vào niềm vui và sức khỏe của chồng con.

Hãy chịu khó lưu tâm đến các bà nội trợ của chúng ta nhiều hơn, đừng quá hà tiện những lời khen tặng khi có món ăn vừa miệng hoặc thấy căn nhà sạch sẽ. Hãy trân trọng một trong những thiên chức phụ nữ của họ, biết ơn họ và giúp họ mỗi ngày càng trở nên tài đức hơn. Những phụ nữ Cơ Đốc cần học tập một cách sống mẫu mực để làm chị, làm vợ, làm mẹ, thật xứng đáng.

“Một người nữ tài đức, ai sẽ tìm được? Giá trị nàng trổi hơn châu ngọc… Nàng cảm thấy công việc mình được ích lợi, ban đêm đèn nàng chẳng tắt.” — Châm ngôn 31:10, 18