Chúng Ta Đối Với Nhau Thế Nào? | Phi-líp 1:3-11

Nhớ Đến Anh Em Thì Cảm Tạ Chúa

Sứ đồ Phao-lô mở đầu bức thư gửi cho Hội Thánh Phi-líp với một câu nói đầy ngọt ngào: “Mỗi khi tôi nhớ đến anh em, thì cảm tạ Đức Chúa Trời tôi” (Phi-líp 1:3). Đó không chỉ là một lời chào hỏi xã giao, mà là sự bày tỏ của một mối quan hệ tốt đẹp giữa người hầu việc Chúa và Hội Thánh. Câu hỏi lớn được đặt ra cho mỗi chúng ta: Khi nhớ đến nhau, chúng ta nhớ điều gì? Chúng ta có cảm tạ Đức Chúa Trời hay không?

Thực tế trong nhiều Hội Thánh ngày nay, mối quan hệ giữa các tín hữu đang trở nên tồi tệ. Người ta không thể tha thứ cho nhau, có những nhóm nhỏ tụ tập phàn nàn, bè phái chia rẽ. Lãnh đạo Hội Thánh có khi thiếu công bằng, không gương mẫu. Đây chính là mảnh đất mà ma quỷ khai thác để phá hoại công việc của Đức Chúa Trời — nó tạo nên những mối liên hệ không tốt giữa mục sư với tín đồ, giữa tín đồ với nhau, giữa vợ chồng, giữa cha mẹ và con cái.

Bài học từ Phao-lô là: Hãy sống thế nào để khi người ta nhớ đến mình, họ nhớ đến những điều tốt đẹp. Nếu chúng ta không gieo những điều tốt đẹp, thì làm sao mong muốn ký ức của anh em có điều gì tốt đẹp về chúng ta?


Khả Năng Nhớ Lại — Hãy Nhớ Những Lời Chúa Dạy

Đức Chúa Trời ban cho chúng ta khả năng nhớ lại, nhưng việc nhớ hoài những điều xấu sẽ khiến tâm trí trở nên tồi tệ. Kinh Thánh nhiều lần kêu gọi chúng ta hãy nhớ đúng điều cần nhớ:

  • Truyền-đạo 12:1 — “Hãy tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa ngươi”: Nhắc chúng ta nhớ đến Đấng đã tạo nên mình, để thờ phượng Ngài chứ không phải bất cứ con người nào.
  • Lu-ca 17:32 — “Hãy nhớ lại vợ của Lót”: Bà quay đầu lại vì luyến tiếc và hóa thành tượng muối, là lời cảnh báo cho ai không quyết tâm bước đi theo Chúa.
  • Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8-11 — “Hãy nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày thánh”: Trong mười điều răn, chỉ điều răn thứ tư có chữ “hãy nhớ” vì con người rất dễ quên ngày Sa-bát giữa bao lo toan bận rộn.
  • I Cô-rinh-tô 11:24-25 — “Hãy làm điều này để nhớ Ta”: Lễ Tiệc Thánh được thiết lập để gợi nhớ sự hy sinh của Chúa vì chúng ta.
  • Khải-huyền 2:5 — “Hãy nhớ lại ngươi đã sa sút từ đâu”: Đời sống thuộc linh có lúc thăng lúc trầm, cần hồi tâm để trở lại con đường ban đầu.

Giữa cuộc sống ồn ào và bận rộn, chúng ta rất dễ quên những điều Chúa truyền dạy. Hãy lắng lòng xuống, trầm tĩnh lại để nhớ đến những gì thật sự quan trọng.


Nhớ Đến Nhau — Hãy Nhớ Những Điều Tốt Đẹp

Hội Thánh Phi-líp bắt đầu từ một phụ nữ buôn bán vải tên Ly-đi, từ một điểm nhóm tư gia nhỏ bên bờ sông. Đó không phải là một Hội Thánh hoàn hảo — không có Hội Thánh nào, không có mục sư nào hoàn hảo trên đất này. Vậy mà khi Phao-lô nhắc đến Hội Thánh Phi-líp, ông vẫn cảm tạ Đức Chúa Trời.

Chúa Giê-su trong ẩn dụ về lúa mì và cỏ lùng (Ma-thi-ơ 13:25-30) đã dạy rằng trong Hội Thánh chắc chắn có người tốt lẫn người xấu, có người thật và người giả. Nhưng chủ ruộng không cho đầy tớ nhổ cỏ lùng sớm vì sợ nhổ nhầm lúa mì. Bài học ở đây là: chúng ta phải chấp nhận chung sống, và quyền phán xét thuộc về Đức Chúa Trời, không thuộc về con người. Chúng ta không thể nhìn bề ngoài mà phán xét lòng người — chỉ Đức Chúa Trời mới thấy được tấm lòng.

Phao-lô không nghĩ đến những người gây chia rẽ, nổi loạn hay tham lam trong Hội Thánh. Ông nghĩ đến những người hiệp nhất, âm thầm cầu nguyện, hết lòng dâng hiến. Chính việc hướng tâm trí về những điều tốt đẹp đã giúp Phao-lô luôn cảm tạ Đức Chúa Trời.

Ma quỷ luôn muốn điều khiển tâm trí chúng ta, khiến ta chỉ nhớ những điều tồi tệ về người khác. Cuộc chiến thật sự là cuộc chiến với chính tâm trí mình — hướng nó về những điều tốt đẹp, chặn đứng những ý nghĩ sai trái, và lấy lòng biết ơn thay thế cho sự cay đắng.


Nhớ Đến Nhau Thì Hãy Cầu Nguyện Cho Nhau

Phao-lô không chỉ nhớ đến Hội Thánh mà còn cầu nguyện cho họ: “Chúng tôi hằng vì anh em tạ ơn Đức Chúa Trời, thường nhắc đến anh em trong khi cầu nguyện” (I Tê-sa-lô-ni-ca 1:2). Và ông cũng xin Hội Thánh cầu nguyện cho mình: “Anh em hãy cầu nguyện cho chúng tôi” (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:25). Đó là mối quan hệ hai chiều đầy yêu thương.

Gia-cơ 5:16 dạy rằng: “Hãy xưng tội cùng nhau và cầu nguyện cho nhau, hầu cho anh em được lành bệnh.” Khi chúng ta nhớ đến nhau và cầu nguyện cho nhau bằng lòng sốt sắng, Chúa sẽ hành động. Câu chuyện của Gia-cốp và Ê-sau minh chứng cho điều này — 20 năm mang mối thù, nhưng khi Gia-cốp cầu nguyện suốt đêm bên rạch Gia-bốc, Đức Chúa Trời đã biến đổi lòng Ê-sau từ thù hận sang tha thứ. Đó là quyền năng của sự cầu nguyện.

Hãy nhớ đến nhau, hãy nhớ những điều tốt đẹp, và hãy cầu nguyện cho nhau — đó là cách chúng ta sống xứng đáng để khi ai nhớ đến mình, họ có thể cảm tạ Đức Chúa Trời.