Chúa Phán: Các Con Là Sự Sáng! | Ma-thi-ơ 5:14-16

Lời Ban Tặng Đặc Biệt Từ Chúa

Ma-thi-ơ đoạn 5, câu 14 đến 16 là phần tiếp nối trong Bài Giảng Trên Núi của Chúa Giê-su, ngay sau phần Ngài phán rằng các môn đồ là muối của đất. Lần này, Chúa nâng cao thêm một bậc khi tuyên bố rằng các môn đồ Ngài chính là sự sáng của thế gian. Đây là một lời ban tặng hết sức đặc biệt, bởi trước đó chính Ngài đã phán rằng Ngài là sự sáng của thế gian. Giờ đây Ngài trao cho các môn đồ cùng một danh hiệu ấy, đồng nghĩa với việc Ngài muốn chúng ta thay thế Ngài để chiếu sáng giữa thế gian tối tăm.

Tuy nhiên, Chúa không đòi hỏi chúng ta phải tự tạo ra ánh sáng. Giống như mặt trăng chỉ phản chiếu ánh sáng mặt trời, Cơ-đốc nhân cũng phản chiếu ánh sáng của Đấng Christ ngự trong lòng mình. Ánh sáng thật phải xuất phát từ bên trong một tấm lòng có Chúa Cứu Thế, chứ không phải là một vẻ bề ngoài giả tạo như diễn viên đóng kịch.


Ánh Sáng Phải Để Cho Người Ta Thấy

Chúa Giê-su dùng hình ảnh rất cụ thể: một cái thành ở trên núi thì không thể bị khuất, và không ai thắp đèn mà lại lấy thùng úp lên. Ở Palestine thời đó, nhà cửa chỉ có cửa sổ nhỏ đường kính khoảng bốn đến năm tấc, nên trong nhà rất tối. Đèn dầu được giữ cháy liên tục vì việc nhóm lại lửa rất khó khăn. Vì thế, đèn luôn được đặt trên cao để soi sáng cho mọi người trong nhà.

Cũng vậy, ánh sáng của Cơ-đốc nhân không thể chỉ chiếu sáng trong nội bộ nhà thờ. Nếu chỉ sáng trong hội thánh mà ra bên ngoài lại sống như người không có Chúa, thì chẳng khác nào lấy thùng úp đèn lại. Người xưa nói rằng không có môn đồ bí mật — nếu thật sự là môn đồ của Chúa thì tư cách ấy phải được bày tỏ qua mọi sinh hoạt hàng ngày: cách ăn nói, đi đứng, giao tiếp, đối xử trong gia đình lẫn ngoài xã hội.

Một thực trạng đau lòng là nhiều tín đồ sống hai con người: ở nhà thờ thì tin kính, yêu thương, nhã nhặn, nhưng về nhà hay ra ngoài thì hoàn toàn khác. Chúa không phán rằng chúng ta là ánh sáng của nhà thờ, mà là ánh sáng của thế gian.


Năm Công Dụng Của Ánh Sáng

1. Ánh Sáng Mang Đến Sự Sống

Vạn vật cần ánh sáng để tồn tại. Trong tuần lễ tạo thế, điều đầu tiên Đức Chúa Trời phán là phải có sự sáng. Khi Chúa bảo chúng ta là ánh sáng, Ngài muốn chúng ta mang sự sống đến cho người khác. Muốn truyền sự sống cho thế gian, bản thân chúng ta phải có sức sống thuộc linh thật sự.

2. Ánh Sáng Để Soi Đường

Nếu đường phố không có đèn, cửa biển không có hải đăng, việc di chuyển sẽ vô cùng nguy hiểm. Cơ-đốc nhân được kêu gọi soi đường cho người khác, dẫn họ đến chân lý. Soi đường đồng nghĩa với làm gương — Chúa muốn chúng ta phải đi trước bằng chính đời sống mình, không chỉ trong hội thánh mà ra giữa thế gian, nơi nhiều người không phân biệt được đúng sai vì không có lời Chúa.

3. Ánh Sáng Để Sưởi Ấm

Thế gian này lạnh lẽo vì tội lỗi, đẩy con người vào cô đơn và mặc cảm. Hội thánh và mỗi Cơ-đốc nhân phải là nguồn ấm áp từ tình yêu của Chúa. Câu chuyện về hai nữ tu đến thăm một phạm nhân nữ trong tù minh họa rõ điều này: chính một cái ôm trong sáng từ người có Chúa đã chạm đến tâm hồn tội lỗi và mở ra cánh cửa thay đổi.

4. Ánh Sáng Để Thanh Tẩy

Ánh sáng mặt trời diệt khuẩn, tia cực tím khử trùng, và tia laser ứng dụng trong y học. Tương tự, Cơ-đốc nhân phải mang trách nhiệm làm sạch môi trường chung quanh. Nhưng trước khi làm sạch người khác, bản thân phải sạch trước — như Chúa dạy hãy lấy cái đà khỏi mắt mình rồi mới lấy cái rác khỏi mắt anh em. Nơi nào có sự hiện diện của Cơ-đốc nhân, bóng tối phải bị đẩy lùi.

5. Ánh Sáng Để Cảnh Báo

Những ngọn đèn tín hiệu nhấp nháy trên đường luôn mang ý nghĩa cảnh báo nguy hiểm. Cơ-đốc nhân cũng có trách nhiệm cảnh báo người khác trước những hiểm họa thuộc linh. Muốn cảnh báo hiệu quả, chính mình phải hiểu rõ sự nguy hiểm ấy.


Soi Sáng Để Người Ta Ngợi Khen Đức Chúa Trời

Ma-thi-ơ 5:16 đưa ra một yêu cầu quan trọng: sự sáng phải soi trước mặt người ta, để họ thấy việc lành mà ngợi khen Cha ở trên trời — không phải ngợi khen chúng ta. Chữ “lành” ở đây trong tiếng Hy Lạp là “kalos,” không chỉ tốt về phẩm chất mà còn mang nét đẹp thu hút, chinh phục lòng người. Việc lành của Cơ-đốc nhân phải ẩn chứa tình yêu, sự thông cảm, không lợi dụng, không mua chuộc và đặc biệt không phô trương.

Khi chúng ta làm điều tốt mà tìm cách được khen, ấy là cướp vinh quang của Chúa. Câu chuyện về Môi-se khi gặp Đức Chúa Trời trên núi Si-nai trở xuống với gương mặt sáng rực nhắc nhở chúng ta rằng: Môi-se không hề biết mặt mình sáng. Ánh sáng thật đến từ sự tiếp xúc với Đức Chúa Trời mà không cần phô trương.

Chúng ta chỉ là mặt trăng phản chiếu ánh sáng mặt trời. Mọi lời khen, mọi vinh hiển phải được chuyển giao về cho Đức Chúa Trời. Mục đích cuối cùng của sự soi sáng là đưa người ta đến với Chúa, chứ không phải đưa người ta đến với chính mình.