Chúa Là Nơi Nương Náu Tôi!

Giới Thiệu: Hành Trình Vào Đất Hứa

Nhân dịp đầu năm mới Tân Sửu 2021, Mục sư Dương Quang Thoại mời hội thánh cùng suy ngẫm về đề tài “Chúa là nơi nương náu tôi” — dựa trên câu chuyện dân Y-sơ-ra-ên rời Ai-cập, trải qua 40 năm trong đồng vắng, và cuối cùng đến được Đất Hứa Ca-na-an.

Trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 29:5, Môi-se nhắc lại: “Ta đã dẫn dắt các ngươi bốn mươi năm trong đồng vắng, áo xống không cũ trên mình ngươi, giày không mòn dưới chân ngươi.” Đoàn dân hơn 600.000 người — có cả cụ già, phụ nữ mang thai, trẻ nhỏ — bước đi mỗi ngày trên sa mạc suốt gần hai thế hệ, không có nhà máy sản xuất, không gieo trồng. Đó thật sự là một điều kỳ diệu của sự dẫn dắt thiên thượng.


Phần 1: Được Dẫn Dắt Không Có Nghĩa Là Không Gặp Hoạn Nạn

Suốt 40 năm Đức Chúa Trời dẫn dắt, dân sự vẫn trải qua đói khát (Xuất Ê-díp-tô Ký 16:3; 17:3), bệnh tật, rắn lửa cắn chết nhiều người (Dân Số Ký 21:6), bị kẻ thù hãm hại, bị lừa gạt bởi người Ga-ba-ôn, và thất bại trước thành A-hi khi 36 chiến sĩ ngã chết.

Ngày nay có những người hoang tưởng rằng khi được Chúa dẫn dắt thì không bao giờ bệnh hoạn, nghèo khổ, hay gặp tai ương. Nhưng thực tế Kinh Thánh cho thấy điều ngược lại: ngay khi được Đức Chúa Trời dẫn dắt, dân sự vẫn trải qua mọi thử thách. Sự khác biệt là Ngài luôn ở cùng họ.

Phục Truyền 2:7 khẳng định: “Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã biết cuộc đi đường ngươi ngang qua đồng vắng lớn lao này… ngươi không thiếu gì hết.” Điều này cũng vang vọng trong Thi Thiên 23:1 của Đa-vít: “Đức Giê-hô-va là Đấng chăn giữ tôi, tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì.”


Phần 2: “Tôi Nói” — Đức Tin Phải Là Kinh Nghiệm Cá Nhân

Thi Thiên 91:2 viết: “Tôi nói về Đức Giê-hô-va rằng: Ngài là nơi nương náu tôi, là đồn lũy tôi, cũng là Đức Chúa Trời tôi, tôi tin cậy nơi Ngài.”

Tác giả nhấn mạnh hai chữ “tôi nói” — đây không phải là lý thuyết, không phải kinh nghiệm của người khác, không phải lời ông mục sư hay nhà thờ nói. Đây là kinh nghiệm cá nhân. Chúng ta không thể sống bằng đức tin của người khác, hiểu Kinh Thánh qua sự hiểu biết của người khác, hay tin Chúa theo niềm tin của người khác.

Câu hỏi đặt ra: Trong những ngày tháng vừa qua, chúng ta đã sống với Chúa như thế nào? Có khi nào sự sợ hãi, bối rối, hay thất vọng làm chúng ta mất đi niềm tin nơi Ngài?


Phần 3: Chúa Ở Cùng Trong Mọi Nơi

Giô-suê 1:9 ghi lại lời Đức Chúa Trời phán với Giô-suê — người kế nhiệm Môi-se: “Hãy vững lòng bền chí, chớ run sợ, chớ kinh khủng, vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi vẫn ở cùng ngươi trong mọi nơi ngươi đi.”

Lời phán đó cũng dành cho mỗi chúng ta hôm nay. Dù đối diện với sức khỏe suy yếu, tuổi già, thất nghiệp, sự cô đơn, hay mọi nhiễu nhương của cuộc đời — Chúa vẫn ở cùng. Thi Thiên 23:4 nhắc nhở: “Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào, vì Chúa ở cùng tôi.” Chúa dẫn dắt không có nghĩa là đường đi trải đầy hoa, nhưng điều quan trọng là chúng ta không đi một mình.


Phần 4: Cuộc Sống Tạm Bợ Và Quê Hương Đời Đời

Đức Chúa Giê-su dạy rằng linh hồn quan trọng hơn áo quần, hơn thức ăn. Những con chim sẻ dù không gieo không gặt, Chúa vẫn nuôi. Những bông hoa dại ngoài đồng nội, cẩm bào của Sa-lô-môn cũng không đẹp bằng. Thế nhưng con người lại dồn hết thời gian, sức lực cho những thứ sẽ tàn phai — sắc đẹp, nhà cửa, tài sản, danh vọng — mà bỏ quên điều quan trọng nhất.

Hê-bơ-rơ 11:16 nói về các tổ phụ đức tin: “Họ ham mến một quê hương tốt hơn, tức là quê hương ở trên trời, nên Đức Chúa Trời không hổ thẹn mà xưng mình là Đức Chúa Trời của họ, vì Ngài đã sắm sẵn cho họ một thành.”


Kết Luận: Hãy Yên Lặng Và Biết Rằng Ta Là Đức Chúa Trời

Thi Thiên 90:1-2 — bài ca của Môi-se sau 120 năm đời người — tóm gọn: “Lạy Chúa, từ đời này qua đời kia, Chúa là nơi ở của chúng tôi.” Không phải tiền bạc, nhà cửa, tài sản, danh vọng, hay bất cứ điều gì trong đời tạm này là nơi nương tựa — chỉ có Chúa.

Thi Thiên 46:10 kêu gọi: “Hãy yên lặng và biết rằng ta là Đức Chúa Trời.” Trong một năm mới, hãy biến lời Chúa thành kinh nghiệm sống của chính mình, cảm nhận sự hiện diện của Ngài mỗi ngày, và phó thác mọi sự cho Đấng là nơi nương náu đời đời.