Chúa Hóa Hình Trên Núi

Nước trời và ngày phán xét

Ma-thi-ơ 16:27-28 mở ra hai chủ đề quan trọng: lời cảnh cáo về ngày phán xét và lời hứa về nước Đức Chúa Trời. Đức Chúa Giê-su khẳng định rằng Con người sẽ ngự đến trong sự vinh hiển của Cha cùng các thiên sứ, và lúc đó Ngài sẽ thưởng cho từng người tùy việc họ làm. Đây là lời nhắc nhở nghiêm túc rằng ngày phán xét chắc chắn sẽ đến – mọi việc làm trong cuộc đời đều sẽ được Chúa đem ra xét xử.

Điều này hoàn toàn khác biệt với triết lý của các tôn giáo khác. Kinh Thánh cho thấy chỉ có cuộc đời này, và những gì chúng ta làm trong đó đều sẽ được phán xét. Nếu chúng ta ghi nhớ điều này, chúng ta sẽ lo làm những việc tốt để khi Chúa phán xét thì được ban thưởng.

Câu 28 – lời hứa khó hiểu

Câu 28 gây thắc mắc khi Chúa phán rằng trong những người đứng đó có một vài kẻ sẽ không chết trước khi thấy Con người ngự đến trong nước Ngài. Nếu hiểu theo nghĩa đen thì không đúng, vì Chúa chưa tái lâm mà tất cả những người đương thời đều đã qua đời. So sánh với Mác 9:1 thì rõ hơn: nước Đức Chúa Trời lấy quyền phép mà đến – tức là Phúc âm ngự đến trong lòng người và nước Chúa được bành trướng khắp đất. Các môn đồ thật sự đã chứng kiến điều đó trong đời mình.

Sự kiện hóa hình trên núi

Ma-thi-ơ 17:1-8 ghi lại sự kiện đặc biệt: Đức Chúa Giê-su đem Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng lên một ngọn núi cao, có thể là núi Hẹt-môn cách Sê-sa-rê Phi-líp khoảng 23 km. Núi Hẹt-môn cao đến 3.000 mét nên cuộc hóa hình có lẽ diễn ra ở lưng chừng núi chứ không phải đỉnh núi. Lu-ca 9:23 cho thấy các môn đồ buồn ngủ, nên việc này chắc đã xảy ra vào ban đêm.

Chúa biến hóa trước mặt các môn đồ – mặt Ngài sáng lòa như mặt trời, áo Ngài trắng như ánh sáng. Đây là hình ảnh thân thể vinh hiển, tiêu biểu cho ngày cuối cùng khi người công bình sẽ mặc lấy thân thể bất tử.

Tại sao Chúa chọn ba môn đồ

Có người đặt vấn đề: phải chăng Chúa thiên vị khi luôn đem Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng theo bên mình? Câu trả lời nằm ở sự công bằng đúng nghĩa. Công bằng không có nghĩa là mọi người đều được đối xử y hệt nhau. Ngay cả trên thiên đàng, phần thưởng cũng tùy theo việc mỗi người làm. Chúa thấy nơi ba môn đồ này những tố chất lãnh đạo để có thể dẫn dắt hội thánh trong giai đoạn ban đầu.

Tuy nhiên, điều này không cho phép chúng ta lạm dụng để chia phe phái trong hội thánh. Chúng ta không được bè đảng với mục đích chèn ép hay tìm lợi ích riêng, nhưng trong tình cảm tự nhiên, việc thân thiết với một số người hơn là điều bình thường.

Môi-se và Ê-li xuất hiện

Hai nhân vật đặc biệt xuất hiện trò chuyện với Chúa Giê-su: Môi-se và Ê-li. Tại sao lại là hai vị này? Họ đều đã được lên thiên đàng trong những trường hợp đặc biệt – Ê-li về trời không trải qua sự chết, còn Môi-se sau khi chết đã được sống lại đưa về trời. Sự hiện diện của họ là nguồn khích lệ dành cho Đức Chúa Giê-su trước khi Ngài bước vào con đường thương khó.

Phản ứng của Phi-e-rơ và lời phán của Đức Chúa Trời

Phi-e-rơ đề nghị đóng ba trại tại đó – một phản ứng có vẻ lạc đề giữa sự kiện thiêng liêng. Ông chỉ nghĩ đến việc ở lại hưởng thụ cảnh tốt đẹp trước mắt mà không nhận ra thông điệp sâu xa. Đôi khi chúng ta cũng vậy – đứng trước điều thiêng liêng mà chỉ nghĩ đến vật chất.

Rồi đám mây sáng rực bao phủ – biểu tượng quen thuộc của sự hiện diện Đức Chúa Trời, như trụ mây trụ lửa dẫn dân Israel trong đồng vắng, như mây phủ đền tạm khi khánh thành. Từ trong mây có tiếng phán: “Nầy là Con yêu dấu của ta, đẹp lòng ta mọi đường; hãy nghe lời Con đó!” – lời xác nhận tương tự như lúc Chúa Giê-su chịu phép báp-têm.

Bài học cho chúng ta

Sự hóa hình trên núi là sự khích lệ của Đức Chúa Trời dành cho Chúa Giê-su trước giờ chịu thương khó. Trong cuộc sống hôm nay, Đức Chúa Trời cũng không bỏ quên chúng ta. Ngài luôn thể hiện qua lời Kinh Thánh, qua những con người, qua những sự việc hằng ngày để khích lệ và ban thêm sức mạnh cho chúng ta trong những lúc yếu đuối, chán chường, hay sắp đối mặt với thử thách. Cầu xin Chúa mở mắt chúng ta để nhận ra những điều thiêng liêng mà Ngài muốn dạy.