Chịu Thay Hình Phạt

Câu Chuyện Cô Giáo Sandina

Tại một lớp học trong ngôi làng nhỏ ở Nam Phi, nhiều giáo viên da trắng đã tình nguyện đến dạy nhưng không ai trụ được lâu. Những học sinh bản xứ còn quá hoang dã, khó bảo, khiến các thầy cô chỉ trụ được vài tuần rồi bỏ đi. Lớp học cứ thế mà giải tán hết lần này đến lần khác.

Cho đến khi cô giáo Sandina xuất hiện. Trước khi khai giảng, cô không vội vàng bước lên bục giảng mà đi thăm từng gia đình trong làng. Cô muốn hiểu hoàn cảnh, muốn gần gũi với những đứa trẻ mà cô sắp dạy dỗ. Nhờ vậy, ngày khai giảng có rất đông học sinh đến lớp — chúng yêu mến cô vì cảm nhận được sự dễ chịu và chân thành từ cô.

Ngày đầu tiên, Sandina viết lên bảng những quy định rõ ràng: chọc phá bạn thì mười roi khẽ tay, đánh nhau thì mười lăm roi, ăn cắp thì hai mươi roi. Cô bảo cả lớp cam kết tuân thủ, và tất cả đồng tình.

Khi Tình Yêu Thay Thế Hình Phạt

Ngay trong ngày đầu tiên, có một học sinh tên Jastun bị tố cáo ăn cắp bánh mì. Khi bị gọi lên, Jastun nghênh ngang, không hề sợ hãi. Nó đưa tay ra, sẵn sàng nhận hai mươi roi như một kẻ đã quen với hình phạt. Trong mắt nó, hình phạt chỉ là chuyện thường ngày, chẳng có gì đáng sợ.

Nhưng điều xảy ra tiếp theo khiến cả lớp kinh ngạc. Thay vì cầm roi đánh Jastun, cô Sandina đưa cây roi cho nó và nói rằng vì cô là cô giáo mà không dạy được các em nên cô sẽ chịu hình phạt thay. Cô đưa tay ngửa ra trên bàn và bắt buộc Jastun phải đánh cô.

Thái độ của Jastun thay đổi hoàn toàn trong tích tắc. Đứa trẻ quen với bạo lực, quen với sự trừng phạt, lần đầu tiên chứng kiến một người sẵn sàng chịu đau thay cho mình. Nó đánh được vài roi thì bật khóc rồi chạy ra khỏi lớp. Cả lớp cũng khóc theo. Cô Sandina cũng khóc.

Ngày hôm sau, Jastun trở lại lớp và xin lỗi cô. Một không khí hoàn toàn khác bao trùm lấy lớp học — mọi người bắt đầu yêu thương nhau, những đứa trẻ cứng đầu nhất cũng đã thay đổi. Điều mà sự trừng phạt không làm được thì tình yêu thương đã làm được.

Bài Học Từ Thập Tự Giá

Câu chuyện cô giáo Sandina là hình ảnh thu nhỏ của điều Chúa Cứu Thế Giê-su đã làm cho nhân loại. Một đứa trẻ chỉ thấy sự trừng phạt mà không thấy tình thương trong cách giáo dục thì sẽ trở nên ngang ngược hơn. Cũng vậy, con người nếu chỉ sống dưới luật pháp nghiêm khắc mà thiếu đi ân điển thì sẽ ngày càng xa cách Đức Chúa Trời.

Chúa Giê-su đến thế gian không phải để trừng phạt chúng ta, dù tội lỗi chúng ta đáng bị trừng phạt. Ngài đến để cảm thông, để gánh lấy cái án mà lẽ ra chúng ta phải chịu. Trên thập tự giá, Ngài đã nhận lấy mọi hình phạt thay cho chúng ta — không phải vì Ngài có tội, mà vì Ngài yêu thương chúng ta.

Tiên tri Ê-sai đã viết từ hàng trăm năm trước rằng Ngài đã vì tội lỗi chúng ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương. Bởi sự xử phạt Ngài chịu, chúng ta được bình an; bởi lằn roi Ngài, chúng ta được lành bệnh (Ê-sai 53:5). Đây là lời tiên tri ứng nghiệm trọn vẹn nơi Chúa Giê-su Christ.

Sống Với Tinh Thần Tình Yêu Thương

Nếu Chúa đã đối xử với chúng ta bằng tình yêu thương hy sinh như vậy, thì chúng ta cũng được kêu gọi đối xử với nhau theo cách ấy. Thay vì trừng phạt, hãy tìm cách sửa đổi nhau bằng tinh thần yêu thương. Thay vì lên án, hãy cảm thông và tha thứ.

Sự thay đổi thực sự không đến từ sự sợ hãi trước hình phạt, mà đến từ sự cảm nhận được tình yêu thương chân thật. Jastun thay đổi không phải vì sợ roi vọt, mà vì lần đầu tiên nó thấy có người sẵn sàng chịu đau vì mình. Cũng vậy, khi chúng ta thật sự nhận ra Chúa Giê-su đã chịu thay hình phạt cho mình trên thập tự giá, đời sống chúng ta sẽ được biến đổi từ bên trong.

Hãy để tình yêu thương của Chúa trở thành động lực cho mọi mối quan hệ trong cuộc sống — trong gia đình, trong hội thánh và ngoài xã hội. Khi chúng ta sống với tinh thần hy sinh và tha thứ, chúng ta đang phản chiếu hình ảnh của Đấng đã chịu thay hình phạt cho cả nhân loại.