Chết Vì Giận

Câu Chuyện Về Bác Sĩ John Hunter

Vào thế kỷ thứ 18, tại Anh Quốc có một vị bác sĩ phẫu thuật danh tiếng tên là John Hunter. Ông được chính Hoàng đế Anh George Đệ III chọn làm bác sĩ hoàng gia. Tuy nhiên, ông thường xuyên phải chịu đựng những cơn đau nhói trong ngực. Sau khi tự khám phá ra mình mắc chứng đau thắt ngực (angina pectoris), và nhận thấy mỗi khi nổi giận thì tim lại đau dữ dội, bác sĩ Hunter đã thốt lên lời than rằng mạng sống của ông nằm trong tay bất kỳ ai cố tình chọc tức ông.

Lời than ấy đã trở thành hiện thực một cách bi thảm. Trong một cuộc họp của ban quản trị bệnh viện St. George tại Luân Đôn, bác sĩ Hunter nổi nóng, lớn tiếng cãi cọ với một thành viên trong ban quản trị, rồi tức giận đứng dậy bỏ ra khỏi phòng họp. Nhưng chỉ vừa bước qua đến phòng bên cạnh, ông đã ngã gục và qua đời. Câu chuyện này là một minh chứng đau lòng cho sức tàn phá khủng khiếp của cơn giận đối với sức khỏe con người.

Sự Giận Dữ Dưới Góc Nhìn Y Học Và Thuộc Linh

Thế giới y học ngày nay đã có rất nhiều nghiên cứu công bố về mối tương quan giữa những cảm xúc giận dữ và sức khỏe thể chất. Cơn giận làm tăng huyết áp, gây tổn thương tim mạch, suy yếu hệ miễn dịch và nhiều hệ lụy khác. Nhưng không chỉ dừng lại ở sức khỏe thể xác, sự giận dữ còn ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống thuộc linh của mỗi người tin Chúa.

Trong lĩnh vực thuộc linh, bản thân sự phẫn nộ không phải lúc nào cũng là tội lỗi, vì chính Đức Chúa Trời cũng có sự phẫn nộ. Tuy nhiên, vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ: phẫn nộ vì điều gì, và chúng ta hành động như thế nào trong cơn phẫn nộ đó. Đức Chúa Trời được mô tả là Đấng chậm giận, nghĩa là Ngài kiểm soát cơn giận của mình bằng lòng thương xót và sự công bình.

Bài Học Từ Ca-in Và A-bên

Kinh Thánh ghi lại câu chuyện Ca-in ganh tức với em mình là A-bên, vì của lễ của Ca-in không được Đức Chúa Trời chấp nhận. Khi ấy, Đức Chúa Trời đã hỏi Ca-in một câu hỏi đầy ý nghĩa: “Cớ sao ngươi giận?” (Sáng Thế Ký 4:6). Câu hỏi này không chỉ dành riêng cho Ca-in mà cũng dành cho mỗi chúng ta ngày hôm nay.

Phần lớn những điều làm chúng ta nổi giận thường là không chính đáng. Bởi vì chúng ta không thể nhìn thấy hết tất cả mọi động lực đằng sau hành động của người khác, không thể biết hết mọi nguyên nhân của sự việc. Chúng ta thường nhận định vấn đề chỉ theo một chiều hướng riêng của mình, dẫn đến những phán xét sai lầm và cơn giận vô cớ.

Cơn Giận Không Phạm Tội

Mỗi khi cơn giận dâng lên, hãy nhớ lời Chúa đã hỏi Ca-in, để xem lại nguyên do của sự tức giận. Cơn giận đó có chính đáng không? Có một loại giận mà không phạm tội, đó là cơn giận đối với tội lỗi và sự bất công. Nhưng ngay cả khi giận chính đáng, chúng ta cũng cần hành động sao cho bày tỏ được sự cân nhắc bởi tình yêu thương, thể hiện lòng thương xót chứ không phải sự trả thù hay hận thù.

Lời Khuyên Từ Sứ Đồ Gia-cơ

Kinh Thánh trong sách Gia-cơ đoạn 1 câu 19-20 viết rằng mọi người phải mau nghe, chậm nói, và chậm giận, vì cơn giận của loài người không thực hiện được sự công bình của Đức Chúa Trời. Đây là nguyên tắc vàng cho đời sống Cơ Đốc nhân: mau nghe để thấu hiểu, chậm nói để suy xét, và chậm giận để không phạm tội.

Sự giận dữ thiếu kiểm soát không bao giờ đem lại kết quả tốt đẹp. Nó không thực hiện được sự công bình mà Đức Chúa Trời mong muốn. Thay vào đó, nó phá hủy mối quan hệ, tổn thương người xung quanh, và xa cách chính Chúa.

Áp Dụng Cho Đời Sống Hằng Ngày

Mỗi ngày chúng ta đều có thể đối diện với những tình huống khiến mình tức giận: trong công việc, trong gia đình, ngoài xã hội. Hãy tập thói quen dừng lại một nhịp trước khi phản ứng. Hãy tự hỏi mình câu hỏi mà Chúa đã hỏi Ca-in: “Cớ sao ta giận?” Khi làm như vậy, chúng ta sẽ nhận ra rằng phần lớn cơn giận của mình là không cần thiết, và chúng ta có thể chọn cách đáp ứng bằng tình yêu thương thay vì sự tức giận.

Xin Chúa giúp mỗi chúng ta trở nên người chậm giận, biết kiểm soát cảm xúc của mình dưới sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh, để đời sống chúng ta phản ánh được tình yêu và sự công bình của Đức Chúa Trời.