Chắp Cánh Bay Cao - Một Con Mắt

Ngày 21.8 - Một Con Mắt

Xưa kia, vua Zelecus, Hoàng đế nước Locride, ra một chỉ dụ rất nghiêm ngặt: ai phạm tội tà dâm phải bị móc hai con mắt. Ít lâu sau, các quan ngại ngùng trình lên vua một phạm nhân — đó chính là Hoàng tử đương triều.

Vua cha nhìn con mà lòng tê tái. Các quan xin được miễn tội cho Hoàng tử, nhưng Zelecus là một vị vua rất nghiêm minh. Trầm ngâm một lúc, ông xuống giọng nói với các quần thần rằng: “Trẫm đã ra chỉ dụ, không thể vì phạm nhân là con trai trẫm mà tự ý sửa đổi luật lệ. Song nay ta xin các quan, hãy thuận cho móc một con mắt của phạm nhân và một con mắt của trẫm, để đối với luật pháp, có hai tròng mắt bị xử phạt và giao nộp; còn đối với nghĩa tình, trẫm cũng có thể chia sẻ với con của mình.”

Mặc cho các quan nài nỉ, cản ngăn, Zelecus đưa tay móc một con mắt của mình đặt trên dĩa. Hoàng tử ôm lấy cha khóc nức nở. Dòng máu đỏ trào ra từ hốc mắt của người cha đầy uy quyền ấy — nhưng ông không hề hối tiếc.

Khi Công Bình Gặp Yêu Thương

Câu chuyện về vua Zelecus đặt ra một câu hỏi sâu sắc: làm sao giữ vững luật pháp mà vẫn giữ được tình yêu? Zelecus đã tìm ra một cách đau đớn nhưng cao thượng — ông không hủy bỏ luật, cũng không bỏ rơi con. Ông chọn đứng vào chỗ của con và cùng chịu đau.

Đây chính là hình ảnh gợi lên trong lòng chúng ta về bản tính của Đức Chúa Trời. Ngài không thể hủy bỏ luật pháp mà chính Ngài đã thiết lập — vì luật pháp đó phản chiếu sự thánh khiết và công bình tuyệt đối của Ngài. Nhưng Ngài cũng không thể chấp nhận những đứa con yêu dấu do chính Ngài tạo nên phải bị luật pháp ấy trừng phạt mà không làm gì.

Chính vì thế, Đức Chúa Trời đã chọn con đường mà không một ai có thể ngờ tới.

Món Quà Vĩ Đại Nhất

Chúa Cứu Thế Giê-su đã trở thành sự hi sinh lớn lao nhất, một món quà vĩ đại nhất mà Đức Chúa Trời đã ban cho loài người hư mất. Không phải vì loài người xứng đáng, cũng không phải vì Ngài bị buộc phải làm vậy. Ngài làm điều đó vì tình yêu — thứ tình yêu không thể tách rời khỏi sự công bình.

Trong bản tính thiên thượng của Đức Chúa Trời, chúng ta luôn nhận thấy hai điều nổi bật: sự công bình và lòng yêu thương. Hai đức tính này không mâu thuẫn, trái lại chúng gắn liền với nhau như không thể tách rời. Tại thập tự giá, cả hai đã được biểu hiện cùng một lúc — sự công bình đòi hỏi giá của tội lỗi phải được trả, và tình yêu thương đã khiến Con Đức Chúa Trời tự nguyện trả giá đó thay cho chúng ta.

Bạn Có Gì Để Sợ?

Khi hiểu được điều này, một câu hỏi tự nhiên được đặt ra: “Bạn có gì phải run sợ trong thế giới này?”

Chúng ta sống trong một thế giới đầy bất định — bệnh tật, mất mát, thất bại, và cái chết. Nhưng nếu chúng ta thuộc về một Đức Chúa Trời vừa công bình vừa yêu thương, vừa thánh khiết vừa nhân từ, vừa toàn năng vừa sẵn lòng hi sinh vì con cái Ngài — thì còn điều gì có thể thật sự đe dọa chúng ta?

Vua Zelecus dù đau đớn đến đâu vẫn đứng bên cạnh con trai trong giờ phút khủng khiếp nhất của cuộc đời người ấy. Đức Chúa Trời của chúng ta không chỉ đứng bên cạnh — Ngài đã bước vào, chịu lấy hình phạt, và mở ra con đường sự sống.

Tình Yêu Không Thể Đong Đo

Câu Kinh Thánh quen thuộc nhưng không bao giờ cũ kỹ vang lên: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy, không bị hư mất, mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16).

“Đến nỗi” — hai chữ nhỏ bé nhưng chứa đựng cả chiều sâu của tình yêu vô hạn. Đức Chúa Trời yêu thương đến mức sẵn sàng ban điều quý giá nhất của Ngài. Không phải một vật, không phải một khoản tiền chuộc — mà là chính Con Một của Ngài.

Zelecus đã móc đi một con mắt. Nhưng Đức Chúa Trời đã ban đi Con Một. Sự so sánh này không cân xứng — và đó chính là điều khiến tình yêu của Ngài vượt trên mọi tình yêu của con người.

Bạn có cảm động chăng trước tình yêu của Đấng mà chúng ta đang thờ phượng? Hãy để tình yêu đó không chỉ chạm đến trí tuệ, mà còn thấm vào tận tâm hồn bạn, biến đổi cách bạn sống, cách bạn yêu thương người khác, và cách bạn đối diện với mọi thử thách trong cuộc đời này.