Chắp Cánh Bay Cao - Lòng Mẹ
Ngày 13.5 - Lòng Mẹ
Chuyện thần thoại Ấn Độ kể rằng: Chàng Mohandas thuộc dòng dõi quý tộc, đến tuổi trưởng thành. Ngày nọ, khi đi săn, chàng cỡi ngựa ngang qua một ngôi làng, ghé vào một căn nhà để xin nước uống. Khi gặp thiếu nữ trong nhà, chàng như người mất hồn — tình yêu chớm nở mãnh liệt ngay từ lúc ban đầu.
Nhưng oái oăm thay, hai dòng họ lại mang mối thù truyền kiếp. Không gì chia cắt được, họ lén lút gặp nhau. Khi Mohandas muốn đám cưới, nàng lạnh lùng đặt điều kiện: “Nếu chàng thật yêu em hơn bất cứ ai trong đời này, hãy về nhà giết mẹ, mang trái tim đem sang cho em — và hôn lễ sẽ cử hành ngay lập tức.”
Là đứa con hiếu thảo, Mohandas không thể làm một việc đại ác như thế. Nhưng tình yêu thôi thúc, nỗi khao khát được sống với người yêu đã khiến lòng chàng mềm yếu. Chàng tự biện hộ: “Trước sau gì mẹ ta cũng sẽ qua đời!” Thế là, một đêm nọ, lúc gia đình ngủ yên, Mohandas vào phòng, đâm mẹ chết, mổ lấy quả tim, cầm trên tay rồi phóng ngựa qua khu rừng đêm để đem đến cho người yêu.
Trái tim người mẹ vẫn còn nóng và đẫm máu. Trong lúc phi ngựa quá nhanh, trái tim tuột khỏi tay chàng, rơi vào bụi gai rừng. Mohandas dừng ngựa, nhảy xuống vạch gai tìm kiếm. Gai nhọn xước rách da thịt, máu chảy, chàng tức giận càu nhàu, nguyền rủa vì tìm mãi không thấy.
Một lúc sau, trong đám bụi rậm tối tăm, một hào quang phát ra hình trái tim. Và từ đó vọng lên một tiếng nói thân thương, nhỏ nhẹ của mẹ: “Mohandas, gai nhọn có làm con đau không?”
Tình Yêu Không Điều Kiện
Tuy là câu chuyện không có thật — chỉ được kể để dạy dỗ người đời — song nó phản ánh một vẻ đẹp cao cả trong tình yêu của mẹ. Chính vào giây phút mà lẽ ra trái tim người mẹ phải hận thù và nguyền rủa đứa con bất hiếu, thì trái tim ấy lại thương yêu và lo lắng khi có bất cứ điều gì làm con mình bị tổn thương.
Đây không phải là tình yêu bình thường. Đây là thứ tình yêu vượt qua ranh giới của lý trí, vượt qua sự tổn thương, vượt qua cái chết. Tình yêu của mẹ không đòi hỏi con phải hoàn hảo. Tình yêu ấy không rút lui khi bị từ chối hay phản bội. Nó cứ ở đó — âm thầm, kiên nhẫn, hỏi han từng vết thương nhỏ của con.
Trong cuộc đời, biết bao lần chúng ta — như Mohandas — đã vô tình hoặc cố ý làm tổn thương những người yêu thương mình nhất. Chúng ta mải chạy theo những điều hấp dẫn bên ngoài, quên đi tấm lòng người mẹ đang mong ngóng. Thế nhưng, dù bao nhiêu lần bị phản bội, người mẹ vẫn hỏi: “Con có đau không?”
Hình Ảnh Người Mẹ Đứng Dưới Thập Tự
Kinh Thánh ghi lại một hình ảnh cảm động nhất trong lịch sử nhân loại: Người mẹ đứng dưới cây thập tự giá khi Con mình đang hấp hối.
“Đứng bên cây thập tự có mẹ Chúa… thấy mẹ và môn đệ Ngài yêu đứng bên cạnh, Chúa dặn mẹ: ‘Người này là con của mẹ.’” — Giăng 19:26 (Bản Diễn ý)
Ma-ri không chạy trốn. Bà không giả vờ không quen biết để bảo toàn tính mạng mình. Bà đứng đó — chứng kiến từng lời nhục mạ, từng tiếng đóng đinh, từng hơi thở cuối cùng của Con. Đó là sức mạnh của lòng mẹ: không bỏ đi ngay cả khi cần phải chịu đựng nỗi đau lớn nhất.
Và chính trong giờ phút ấy, Chúa Giê-xu — dù đang gánh chịu hình phạt nặng nề — vẫn nhìn thấy mẹ. Ngài thu xếp cho người mẹ yêu dấu được nương tựa, được chăm sóc. Lòng hiếu thảo không bao giờ tắt, dù trong hoàn cảnh nào.
Suy Ngẫm
Nhân dịp kỷ niệm Ngày của Mẹ, hãy nhìn lại mình. Chúng ta đã dành cho mẹ bao nhiêu phần trong cuộc đời bận rộn này? Bao nhiêu lần chúng ta đã để công việc, bạn bè, hay những thú vui riêng tư chen vào giữa mình và mẹ?
Tình yêu của mẹ — dù trong gia đình hay nơi Đức Chúa Trời — luôn là nguồn dưỡng nuôi tâm hồn chúng ta. Hãy trân trọng nó khi mẹ vẫn còn bên cạnh. Hãy nói lời yêu thương khi còn có thể nói. Vì có một ngày, như Mohandas, chúng ta sẽ nhận ra rằng mình đã đánh mất điều quý giá nhất — mà lúc ấy thì đã muộn.
Tình yêu của mẹ thật ngọt ngào biết bao!