Ngày 3.6 - Chẳng Biết Được Tương Lai

Một Thương Vụ Bất Ngờ

Andre Francois Raffray, ở tuổi 47, đã thực hiện một thỏa thuận bất động sản với bà Jeanne Calment, khi ấy đã 90 tuổi. Theo thỏa thuận, ông sẽ trả cho bà 500 đô-la mỗi tháng cho đến ngày bà qua đời, và sau đó ông sẽ làm chủ căn nhà của bà tại Arles, nước Pháp. Đây là một hình thức giao dịch khá phổ biến tại Pháp, vừa có lợi cho người mua vừa đảm bảo thu nhập ổn định cho người cao tuổi sở hữu tài sản.

Tuy nhiên, điều mà ông Raffray không thể lường trước được là bà Calment đã trở thành một trong những người sống thọ nhất thế giới, sống đến 122 tuổi. Ông Raffray qua đời trước bà vào tháng 12 năm 1995 ở tuổi 77, sau khi đã trả tổng cộng 184.000 đô-la cho một căn nhà mà ông chưa bao giờ được ở. Theo hợp đồng, gia đình ông còn phải tiếp tục trả tiền cho đến khi bà Calment qua đời.

Tương Lai Là Một Khoảng Không Mù Mờ

Câu chuyện trên là một minh họa sống động cho sự bất định của tương lai. Khi bắt đầu kinh doanh hay lập kế hoạch, con người bao giờ cũng nhìn thấy cái lợi trước tiên. Nếu thấy trước những thiệt hại và rủi ro, chắc hẳn họ đã không mạnh dạn đầu tư. Nhiều người tính toán trên giấy tờ và cảm thấy phấn khởi với những bản phác thảo về một tương lai tươi sáng.

Nhưng thực tế phũ phàng là chẳng ai nắm chắc được điều gì ở phía trước. Phía trước chỉ là một khoảng không mù mờ vô định, nơi mà mọi tình huống bất ngờ đều có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Bước chân người sẽ vấp ngã vì không nhìn thấy hầm hố, bàn chân người sẽ trầy xước vì không nhìn thấy gai gốc trên đường đi.

Con người vốn dĩ hữu hạn trong sự hiểu biết và tầm nhìn. Chúng ta không thể kiểm soát thời tiết, không thể ngăn chặn bệnh tật, và càng không thể biết trước những biến cố sẽ ập đến trong cuộc đời mình. Sự tự tin thái quá vào khả năng dự đoán tương lai chính là một trong những sai lầm lớn nhất mà con người thường mắc phải.

Tương Lai Trong Tay Đức Chúa Trời

Thế nhưng, có một tin mừng dành cho những ai đặt niềm tin nơi Chúa. Tương lai của những người tin Chúa nằm trong sự dẫn dắt chắc chắn của Ngài. Lời Chúa chính là ánh sáng soi rọi con đường phía trước, giúp họ không phải dò dẫm trong bóng tối của sự vô định.

Thi Thiên 37:23 khẳng định rằng Đức Giê-hô-va định liệu các bước của người tin kính và giữ cho họ không hề xiêu tó. Đây không phải là một lời hứa rằng đường đi sẽ luôn bằng phẳng, nhưng là sự bảo đảm rằng trong mọi khúc quanh của cuộc đời, có một Đấng đang nắm giữ và hướng dẫn chúng ta.

Phó Thác Kế Hoạch Cho Chúa

Thay vì tự mãn với những kế hoạch và dự tính của bản thân, Kinh Thánh khuyên chúng ta hãy cầu hỏi ý muốn của Chúa nhân từ trong mọi quyết định. Ngài ở rất gần chúng ta và sẵn lòng soi sáng sự chọn lựa của những ai yêu mến Ngài.

Điều này không có nghĩa là chúng ta không nên lập kế hoạch hay chuẩn bị cho tương lai. Nhưng trong mọi sự hoạch định, chúng ta cần đặt Chúa làm trung tâm, nhận biết rằng mọi kế hoạch chỉ thành tựu khi có sự cho phép và ban phước của Ngài.

Sứ đồ Gia-cơ đã nhắc nhở những ai hay khoe khoang về kế hoạch tương lai rằng thay vì nói “hôm nay hoặc ngày mai, ta sẽ đi đến thành kia, ở đó một năm, buôn bán và phát tài,” thì hãy nói rằng: “Nếu Chúa muốn, và ta còn sống, thì ta sẽ làm việc nọ việc kia.”

Đây là một thái độ sống khiêm nhường, nhận biết giới hạn của bản thân và tôn cao quyền tể trị của Đức Chúa Trời trên mọi khía cạnh của cuộc đời. Khi chúng ta sống với tinh thần phó thác như vậy, tương lai không còn là nỗi lo sợ mà trở thành niềm hy vọng, vì nó nằm trong bàn tay yêu thương của Đấng Toàn Năng.

“Hỡi anh em, là kẻ nói rằng: Hôm nay hoặc ngày mai, ta sẽ đi đến thành kia, ở đó một năm, buôn bán và phát tài… Anh em phải nói trái lại: Ví bằng Chúa muốn, và ta còn sống, thì ta sẽ làm việc nọ việc kia.” — Gia-cơ 4:13, 15