Cách Làm Việc Của Chúa Giê-su

Sứ mạng và cách khởi đầu chức vụ của Chúa Giê-su

Đức Chúa Giê-su đến thế gian với sứ mạng trọng đại: chết thay cho con người, chuộc tội lỗi của họ, và qua sự sống lại mang đến chiến thắng vĩnh cửu trên sự chết. Nhưng Ngài đã bắt đầu chức vụ như thế nào? Ma-thi-ơ 4:23-25 cho chúng ta thấy rõ cách làm việc của Ngài và những hiệu quả mà phương pháp ấy mang lại.

Đức Chúa Giê-su đi khắp xứ Ga-li-lê, dạy dỗ trong các nhà hội và giảng Tin Lành của nước Đức Chúa Trời. Nhà hội thời bấy giờ rất khác với nhà thờ ngày nay. Chỉ có một đền thờ duy nhất tại Giê-ru-sa-lem, còn tại các địa phương thì có các nhà hội. Trong ngày Sa-bát, sinh hoạt gồm ba phần: cầu nguyện, đọc Kinh Thánh (luật pháp và lời tiên tri), và giảng luận. Đặc biệt, phần giảng luận không sắp đặt trước người giảng – ai có sứ điệp muốn chia sẻ thì trình bày khi được chủ nhà hội cho phép. Chúa Giê-su đã tận dụng cơ hội mở rộng này để mỗi ngày Sa-bát đến giảng dạy trong các nhà hội.

Ba hoạt động chính: giảng đạo, dạy dỗ và chữa lành

Bên cạnh việc rao giảng, Ngài chữa lành mọi thứ tật bệnh trong dân – những người đau ốm, mắc bệnh nan y, bị quỷ ám, điên dại, bại liệt. Danh tiếng Ngài đồn ra khắp xứ Sy-ri, và từ Ga-li-lê, Đê-ca-bô-lơ, Giê-ru-sa-lem, Giu-đê cho đến bên kia sông Giô-đanh, hàng ngàn người kéo đến với Ngài.

Có câu hỏi được đặt ra: Chúa chữa lành rồi cuối cùng họ cũng chết, vậy chữa làm gì? Câu trả lời đơn giản: Chúa không chịu nổi sự đau thương mà con người đang gánh chịu. Ngài tìm mọi cách để họ được nhẹ nhàng về phần thể xác, có được cuộc sống tốt nhất. Việc chữa lành cũng tỏ ra uy quyền của Ngài trên sự chết. Kinh Thánh chỉ ghi khoảng trên dưới 40 phép lạ tiêu biểu, nhưng thực tế Ngài đã chữa lành cho hàng ngàn người.

Đón nhận tất cả, không loại trừ ai

Trong số hàng ngàn người theo Chúa mỗi ngày, chắc chắn có người thật tâm, có kẻ lợi dụng, thậm chí có những người ghét Ngài trà trộn vào, rình rập bắt bẻ lời Ngài. Nhưng Chúa không hề lọc lựa – Ngài đón nhận tất cả, chữa lành tất cả. Chính Ngài dạy rằng hãy yêu kẻ thù nghịch, hãy giống như Cha trên trời ban mưa cho kẻ công bình lẫn kẻ độc ác.

Hội thánh ngày nay cũng cần mở rộng đón tiếp mọi người, dù họ đến với bất kỳ lý do nào. Đừng để lòng trắc ẩn bị chai cứng bởi những sự lừa gạt bên ngoài, vì biết đâu có người đến với ý xấu nhưng cuối cùng Chúa hành động để họ tiếp nhận Ngài cách chân thật.

Kết hợp chữa lành tâm linh và thể xác

Phương cách của Chúa Giê-su là vừa giảng đạo vừa chữa bệnh – chữa lành tâm linh đi song song với chữa lành thể xác. Từ lâu, Giáo hội đã phát triển song song các lĩnh vực: truyền giáo, y tế, giáo dục và cứu tế xã hội. Nghiên cứu cho thấy mối liên hệ giữa đức tin và sức khỏe thể xác rất khắng khít – người có đức tin thường đạt hiệu quả điều trị tốt hơn.

Nếu không có khả năng y học, chúng ta vẫn có thể quan tâm đến đời sống thuộc thể của người khác: một ổ bánh mì, một phần cơm, hay đơn giản là dành thời gian lắng nghe một tâm hồn đau khổ. Thân thể là đền thờ của Đức Thánh Linh, nên khi cơ thể khỏe mạnh, tâm trí mới sáng suốt để phục vụ Chúa.

Chuẩn bị cho Bài Giảng Trên Núi và ý nghĩa chữ “Phước”

Ma-thi-ơ 5:1-2 ghi lại: khi Chúa Giê-su thấy đoàn dân đông, Ngài lên núi, ngồi xuống và mở miệng truyền dạy. Hai chi tiết tưởng như thừa thãi nhưng chứa đựng ý nghĩa sâu xa: các Ra-bi Do Thái luôn ngồi khi dạy dỗ chính thức nghiêm túc; còn cụm từ “mở miệng” trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là nói cách long trọng, có giá trị, đồng thời nói với tất cả tâm tình chân thành dành cho những người thân thiết.

Bài Giảng Trên Núi (Ma-thi-ơ 5–7) không phải một bài giảng liên tục trong một buổi, mà là sự ký thuật tổng hợp những sự dạy dỗ quan trọng của Chúa cho các môn đồ. Tám phước lành đều có cùng cấu trúc: “Phước cho… vì sẽ được…” – đây không phải lời kêu gọi hay tiên báo, mà là lời cảm thán về những người đã và đang sống như vậy.

Chữ “phước” (makarios) trong tiếng Hy Lạp miêu tả niềm vui sâu nhiệm, không thể diễn tả hết, từ bên trong, không lệ thuộc vào biến cố bên ngoài – một niềm vui độc lập với mọi thay đổi của hoàn cảnh. Niềm vui trần thế sẽ qua đi khi hoàn cảnh đổi thay, nhưng niềm vui của Cơ-đốc nhân dựa trên việc đồng đi với Chúa và ở trong sự hiện diện của Ngài. Giống như Gióp khi mất tất cả vẫn nói: “Chúa cho, Chúa lại cất đi” – và như Đa-vít tuyên bố dù đi trong trũng bóng chết vẫn chẳng sợ tai họa nào vì Chúa ở cùng. Mỗi Cơ-đốc nhân cần sống với niềm vui vượt lên trên mọi biến động, bởi đó mới là niềm vui thật theo ý nghĩa chữ “phước” mà Chúa Giê-su dùng trong Bài Giảng Trên Núi.