Các Ngươi Là Muối Của Đất
Một thứ quý giá làm nên sự khác biệt
Có một thời, muối quý đến mức người ta dùng chính nó để trả công — phần lương được trả bằng những hạt muối quý giá. Từ một vật phẩm tưởng như tầm thường ấy, Đức Chúa Giê-su đã rút ra một trong những hình ảnh sâu sắc nhất về đời sống người tin Chúa. Trong Bài Giảng Trên Núi, Ngài tuyên bố về các môn đồ của mình:
“Các ngươi là muối của đất; song nếu mất mặn đi, thì sẽ lấy giống chi mà làm cho mặn lại? Muối ấy không dùng chi được nữa, chỉ phải quăng ra ngoài và bị người ta đạp dưới chân.” (Ma-thi-ơ 5:13)
Mục sư Trần Quốc Khôi khai triển lời này bằng cách trở về với những công dụng rất thật của muối ở thời Kinh Thánh, để từ đó cho thấy mỗi Cơ-đốc nhân được kỳ vọng giữ một vai trò tương ứng trong đời sống thuộc linh của thế giới chung quanh mình.
Muối làm gia vị: đem ý nghĩa cho cuộc đời nhạt nhẽo
Công dụng rõ ràng nhất của muối là làm gia vị cho món ăn. Thử tưởng tượng một món ăn không có muối thì nhạt nhẽo biết bao. Khi Đức Chúa Giê-su phán “các ngươi là muối của đất”, Ngài cho thấy rằng sự xuất hiện của muối làm cho hương vị của thức ăn trở nên đậm đà, mặn mà hơn.
Đời sống tâm linh cũng tương tự như vậy. Có rất nhiều người sống trong sự nhạt nhẽo, sống một cuộc đời mà đôi lúc họ tự hỏi: “Tôi sống ở trên cuộc đời này để làm gì?” Hết ngày này qua ngày khác, họ lặp đi lặp lại những chuỗi ngày dài vô nghĩa. Vai trò của mỗi Cơ-đốc nhân thật sự đi theo Chúa — những người được gọi là môn đồ của Ngài — là khi xuất hiện trong cuộc đời của những người đó, bằng ảnh hưởng của mình, chúng ta đem lại vị mặn cho cuộc đời họ, làm cho cuộc đời từ chỗ vô nghĩa trở nên có ý nghĩa hơn.
Ba câu hỏi tối quan trọng của đời người
Người ta nói rằng có ba câu hỏi tối quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Chỉ trừ khi một người tìm ra được câu trả lời thật sự cho ba câu hỏi đó, bằng không họ chỉ sống những ngày dài trong sự vô vị, không hiểu được ý nghĩa cuộc sống của mình là gì.
- Tôi từ đâu ra? — Câu hỏi về nguồn gốc con người. Có nhiều giả thuyết được đưa ra, nhưng nếu chúng ta tin Kinh Thánh chính là lời của Đức Chúa Trời, lời hằng sống của Ngài, thì Kinh Thánh cho chúng ta biết nguồn gốc không chỉ của con người mà của muôn loài vạn vật trên thế giới này.
- Tôi sẽ đi về đâu? — Ai trong chúng ta cũng đã chứng kiến những cuộc chia tay bởi sự chết. Cái chết là điều không thể né tránh trong thế giới tội lỗi này, và điều gì chờ đợi sau cánh cửa của sự chết là mối quan tâm của hầu hết mọi người. Mỗi tôn giáo đưa ra một câu trả lời khác nhau, nhưng đối với những ai tin Kinh Thánh là lời của Đức Chúa Trời, chúng ta có câu trả lời từ chính Kinh Thánh.
- Tôi có mặt trên cuộc đời này để làm gì? — Giữa khoảng thời gian ngắn ngủi từ lúc sinh ra cho đến lúc ra đi, đây là câu hỏi về ý nghĩa cuộc sống. Chỉ khi nào chúng ta khám phá ra mục đích mà Đấng Tạo Hóa đặt để cho mỗi cuộc đời, và thực hiện mọi sự để hoàn thành mục đích đó, thì cuộc sống của chúng ta mới có ý nghĩa.
Đặc biệt khi chúng ta tìm được câu trả lời từ nguồn lẽ thật của nhân loại và sống theo câu trả lời đó, chúng ta mới thấy cuộc sống là có ý nghĩa. Cũng vậy, một môn đồ thật sự của Đức Chúa Giê-su sẽ là người đem lại ý nghĩa, đem lại vị mặn cho những cuộc đời đang nhạt nhẽo chung quanh mình.
Muối sát trùng: dẫn người tổn thương đến Thầy thuốc nhân lành
Ở thời Kinh Thánh, muối còn có một công dụng khác là sát trùng những vết thương. Trong thời điểm khoa học, đặc biệt là y khoa, chưa tiến bộ như ngày nay — khi con người vẫn dùng gươm giáo để giải quyết những xung đột và trận chiến — muối giữ vai trò rất quan trọng trong việc tránh nhiễm khuẩn và sát trùng những vết thương ngoài da.
Cũng tương tự như vậy, trong đời sống tâm linh, trong cuộc chiến thuộc linh, nhiều lúc chúng ta bị tổn thương bởi những xung đột. Vai trò của người môn đồ thật sự đi theo Đức Chúa Giê-su là đem lại sự chữa lành. Tuy nhiên, mỗi người chúng ta không phải là bác sĩ. Chúng ta chỉ là một nguyên tố, một yếu tố dẫn người bị tổn thương về tâm linh đến với Đức Chúa Giê-su là Thầy thuốc nhân lành — Đấng có thể chữa lành mọi tổn thương cả thể xác lẫn tâm hồn, và kể cả những nan đề thuộc linh cũng được giải quyết trong Ngài.
Muối bảo quản: gìn giữ giá trị giữa thế giới tội lỗi
Một trong những phát minh làm thay đổi hoàn toàn xã hội con người là chiếc tủ lạnh, giúp giữ thức ăn lâu hơn và an toàn hơn. Nhưng ở thời Kinh Thánh, để giữ cho thực phẩm — đặc biệt là thịt cá — không bị hư thối quá sớm, muối giữ vai trò rất quan trọng. Chính muối đã giúp ướp thịt cá, kéo dài thời gian sử dụng của chúng.
Cũng vậy, trong đời sống tâm linh, vai trò của người Cơ-đốc nhân thật sự đi theo Đức Chúa Giê-su là giúp cho môi trường chung quanh mình kéo dài được phẩm giá, kéo dài được giá trị thật của nó, giữa một thế giới mà tội lỗi và bóng đêm đang bủa vây. Từ những công dụng rất thiết thực trong cuộc sống hằng ngày, Đức Chúa Giê-su ví các môn đồ cũng giữ một vai trò thiết thực như vậy trong đời sống tâm linh của xã hội, của cộng đồng chung quanh, mà những người đi theo Chúa là một phần ở trong đó.
Nguy cơ muối mất mặn
Sau khi ví các môn đồ là muối của đất, Đức Chúa Giê-su lại đưa ra một lời nhắc nhở cho đoàn dân đông: “song nếu mất mặn đi, thì sẽ lấy giống chi mà làm cho mặn lại?” Đây là một trong những phần Kinh Thánh khó hiểu đối với chúng ta ngày nay.
Ngày nay khi nói về muối, hình ảnh hiện ra trong tâm trí là chúng ta ra chợ, ra siêu thị mua một bịch muối đã tinh khiết. Nhưng ở thời Kinh Thánh cách đây hàng ngàn năm, khi người ta chưa dùng nhiều công nghệ, cách làm muối rất đơn giản: họ lấy nước biển lên, sau khi nước bốc hơi thì phần còn lại trở thành muối. Công việc này thường được thực hiện ngay gần khu vực bờ biển. Dưới sự tác động của môi trường, cát và bụi nhiều lúc trộn lẫn với muối, mà cát với muối lại nhìn na ná như nhau. Đến một lúc nào đó, khi những tạp chất bên ngoài chiếm thế đa số, thì lượng muối ấy không còn đủ độ mặn cần thiết để sử dụng nữa.
Đức Chúa Giê-su đang nói về hình ảnh chúng ta sống giữa thế giới chung quanh. Là người đi theo Chúa, chúng ta phải sống giữa những con người còn lại của thế gian, và chính trong môi trường đó chúng ta mới tạo ra ảnh hưởng. Nhưng cũng có nhiều trường hợp ngược lại: khi sống trong môi trường đầy dẫy những cám dỗ của thế gian, rất nhiều người xưng mình là Cơ-đốc nhân lại bị chính những con người trong thế giới kia ảnh hưởng ngược lại. Dần dần chúng ta mất đi vị mặn tâm linh của mình. Lẽ ra phải tạo sự khác biệt cho cuộc đời của những người chung quanh, thì chúng ta lại bị tha hóa, lại đánh mất vị trí đặc biệt của mình.
Nếu muối không còn vị mặn nữa thì nó đâu khác gì những hạt cát nơi bờ biển. Cũng như trong đời sống thuộc thể đã có những thứ nhìn thoáng qua giống muối, được gọi là muối, nhưng lại không còn giá trị gì trong công dụng của muối — thì trong đời sống tâm linh, chúng ta cũng đang đối diện với nguy cơ vẫn là những Cơ-đốc nhân mang hình ảnh của muối mà không còn vị mặn. Đó là bài học Đức Chúa Giê-su muốn nhắc nhở mỗi người chúng ta: tuy vẫn phải sống trong thế gian này, nhưng chúng ta phải tạo ra sự khác biệt, chứ không để bị thế gian làm cho đánh mất vị trí đặc biệt của mình.
Ở trong thế gian, nhưng không thuộc về thế gian
Một trong những điều cuối cùng Đức Chúa Giê-su cầu nguyện trong buổi tối thứ năm đó, trước khi bị bắt và chịu thọ hình, là lời cầu nguyện tha thiết với Cha của Ngài. Ngài sẽ trở về với Cha, nhưng các môn đồ của Ngài và tất cả những người đi theo Chúa thật sự ở mọi thời đại vẫn còn ở lại thế gian. Vì thế Đức Chúa Giê-su không cầu xin Đức Chúa Cha cất các môn đồ khỏi thế gian này, nhưng cầu nguyện rằng tuy họ vẫn phải sống trong thế gian, họ sẽ không thuộc về thế gian. Đức Chúa Giê-su muốn rằng chúng ta tuy ở trong thế gian, nhưng không thuộc về thế gian.
Hãy tạo ra sự khác biệt
Ở bất cứ nơi nào có sự xuất hiện của muối, nó đều tạo ra sự khác biệt. Một ly nước chỉ cần bỏ vào một muỗng muối thì không còn như trước nữa — người uống sẽ cảm nhận ngay vị mặn. Một bát canh, một phần đồ ăn chỉ cần muối nhiều hơn bình thường một chút thôi, người ăn cũng đã cảm nhận được độ mặn. Cũng vậy, sự xuất hiện của muối trong bất kỳ môi trường nào đều tạo ra sự khác biệt.
Đó chính là hình ảnh Đức Chúa Giê-su muốn nơi mỗi Cơ-đốc nhân, mỗi môn đồ thật sự đi theo Ngài: phải tạo ra sự khác biệt tương tự, trở thành những nhân tố thay đổi môi trường chung quanh, những người giúp cho những cuộc đời vô vị chung quanh tìm lại được ý nghĩa, tìm lại được vị mặn trong cuộc đời của họ.
Hình ảnh cuối cùng là một lời cảnh báo nghiêm trọng: “Muối ấy không dùng chi được nữa, chỉ phải quăng ra ngoài và bị người ta đạp dưới chân.” Mỗi người phải phát huy hết những công dụng, những sự kỳ vọng mà thiên đàng đặt để trong mình. Là những người xưng mình là Cơ-đốc nhân — nghĩa là những người đi theo Đấng Cơ-đốc, đi theo Đức Chúa Giê-su, chọn Ngài làm gương mẫu của cuộc đời mình — và là những người xưng mình là con cái của Đức Chúa Trời qua bài cầu nguyện chung “Lạy Cha chúng con ở trên trời”, chúng ta muốn bày tỏ cho cả thế giới biết rằng Đức Chúa Trời chính là Cha và mỗi người chúng ta đều là con cái của Ngài. Trong chính Bài Giảng Trên Núi này, Đức Chúa Giê-su cũng đã kêu gọi:
“Thế thì các ngươi hãy nên trọn vẹn, như Cha các ngươi ở trên trời là trọn vẹn.” (Ma-thi-ơ 5:48)
Khi mang trên mình những danh xưng, những hình ảnh đó, chúng ta phải sống đúng với tên gọi của mình, đúng với sự kỳ vọng của thiên đàng, để mỗi người thực hiện vai trò của mình trong chương trình của Đức Chúa Trời.
Một sứ mạng nối tiếp từ tuyển dân xưa
Sau khi A-đam và Ê-va phạm tội, đem tội lỗi vào thế giới, Đức Chúa Trời lần lượt làm việc qua những con người Ngài lựa chọn, và đỉnh điểm hơn hết là qua sự kêu gọi Áp-ra-ham. Chúa kêu gọi Áp-ra-ham ra khỏi vòng bà con, khỏi quê hương của mình. Ngài hứa sẽ ban cho ông và dòng dõi ông để trở thành một dân tộc đặc biệt cho Đức Chúa Trời, và để rồi qua họ, ơn phước của Chúa sẽ tuôn đổ cho mọi người. Họ sẽ trở thành nguồn phước cho tất cả những người còn lại.
Nhưng đâu đó trong vai trò, trong sứ mạng đặc biệt được giao thác, họ đã không làm tròn bổn phận của mình. Họ quá tự hào về vị trí đặc biệt đó đến nỗi không muốn chia sẻ những ơn phước ấy. Họ không muốn thực hiện vai trò đem ánh sáng, đem sự hiểu biết về một Đức Chúa Trời, một chân thần, cho những người sống chung quanh mình. Và đâu đó họ đã thất bại trong sứ mạng mà thiên đàng đã giao phó, đã đặt để trên từng con người trong tuyển dân của Đức Chúa Trời.
Chúng ta đang sống trong thời kỳ ân điển, và mỗi người được ví như những thành viên trong Israel thiêng liêng. Cũng tương tự như họ, chúng ta được giao một trọng trách: giúp cho những người chung quanh biết về một Đức Chúa Trời chân thật là thế nào, tình yêu thương của Ngài ra làm sao, và chương trình cứu rỗi dành cho mỗi tội nhân trong cuộc đời này được thực hiện như thế nào. Đó là lý do chúng ta phải nhận thức được vai trò, bổn phận của mình. Chỉ khi nào chúng ta thực hiện đúng chức năng, đúng vai trò đó, chúng ta mới thật sự đáp ứng được sự kỳ vọng của thiên đàng.
Đã có những người xưng nhận là con cái Đức Chúa Trời nhưng lại không làm đúng những gì Cha trên trời giao phó — dùng ngôn ngữ nơi đây, đó là những hạt muối đã không còn vị mặn, và hình ảnh cuối cùng dành cho chúng là bị quăng ra ngoài và bị giày đạp dưới chân.
Lời cầu nguyện kết thúc
Lời cảnh báo của Đức Chúa Giê-su sau hai ngàn năm vẫn còn nguyên giá trị. Mục sư kết thúc bằng lời cầu nguyện xin Đức Chúa Trời để Thánh Linh của Ngài đến với từng người, để chúng ta dò xét lại đường lối của mình, cách mình sống trong cuộc đời này, hầu cho mỗi người với hình ảnh được so sánh ở đây quả thật thực hiện đúng những gì Đức Chúa Trời kỳ vọng. Để rồi mỗi người chúng ta thật sự tạo ra được sự khác biệt trong môi trường chung quanh, và thật sự là muối của đất trong những phút cuối cùng của dòng lịch sử nhân loại này. A-men.