Bữa Tiệc Cuối Cùng | Ma-thi-ơ 26:17-19, 26-30
Phần Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 26:17-19, 26-30
Bài giảng tập trung vào bữa tiệc cuối cùng của Chúa Giê-su với các môn đồ trước khi Ngài bị bắt — khi Ngài biến Lễ Vượt Qua của người Do Thái thành Lễ Tiệc Thánh mà Hội Thánh ngày nay vẫn tuân giữ. Mục sư Dương Quang Thoại dẫn dắt hội thánh đi qua hai phân đoạn: sự chuẩn bị Lễ Vượt Qua (câu 17-19) và sự thiết lập Lễ Tiệc Thánh (câu 26-30).
Sự Chuẩn Bị Chu Đáo Cho Lễ Vượt Qua
Chúa Giê-su Đã Sắp Xếp Trước
Khi các môn đồ hỏi Chúa muốn dọn Lễ Vượt Qua tại đâu, Ngài chỉ dẫn họ vào thành, đến một ngôi nhà cụ thể, và nói với chủ nhà một câu gần như là ám hiệu. Điều này cho thấy Chúa Giê-su đã có sự chuẩn bị trước — không phải phép lạ, mà là sự sắp xếp cẩn thận, có thể qua trung gian và bạn bè.
Bài học rút ra: dù việc lớn hay việc nhỏ, từ sự thờ phượng Chúa cho đến sinh hoạt gia đình và công việc, chúng ta cần có sự chuẩn bị chu đáo. Khi chuẩn bị kỹ lưỡng, tỉ lệ thành công sẽ cao hơn. Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của sự trật tự, và Ngài muốn con cái Ngài cũng sống trong sự ngăn nắp, có kế hoạch.
Ý Nghĩa Của Lễ Bánh Không Men
Ngày thứ nhất của Lễ Vượt Qua là Lễ Bánh Không Men. Khi tổ phụ Israel ra khỏi Ai Cập trong sự vội vã, họ không kịp ủ bột cho bánh nổi, phải ăn bánh không men. Vì vậy, trước khi dự lễ, người Do Thái phải loại bỏ toàn bộ men ra khỏi nhà — vì men tượng trưng cho tội lỗi và sự hư hoại. Giống như men tác động vào bột làm nó phình ra, tội lỗi khi xâm nhập cũng tạo nên những hiệu ứng khủng khiếp trong đời sống con người.
Bốn Vật Phẩm Trong Lễ Vượt Qua
Ngoài bánh không men, người Do Thái còn chuẩn bị bốn thứ: một tô nước muối nhắc về nước mắt trong thời nô lệ và nước Biển Đỏ; một nắm rau đắng cùng chùm kinh giới nhắc về sự cay đắng và đêm bôi huyết chiên con trên cột cửa; một loại hồ hỗn hợp gọi là charoset làm từ táo, chà là, lựu và đậu nhắc về đất sét và rơm khi làm nô lệ; và bốn tách rượu nho tượng trưng cho bốn lời hứa của Đức Chúa Trời trong Xuất Ê-díp-tô Ký 6:6-7 — rút khỏi gánh nặng, giải thoát khỏi tôi mọi, đoán phạt kẻ cai trị, và nhận làm dân Ngài.
Từ Lễ Vượt Qua Đến Lễ Tiệc Thánh
Hành Động Mang Thông Điệp
Khi đang ăn, Chúa Giê-su lấy bánh, tạ ơn, bẻ ra và nói: “Này là thân thể ta.” Rồi Ngài lấy chén rượu nho, truyền cho môn đồ: “Này là huyết ta, huyết của sự giao ước, đã đổ ra cho nhiều người được tha tội.”
Giống như các tiên tri thời Cựu Ước dùng hành động để truyền thông điệp — tiên tri chôn chiếc áo bên bờ sông để nói về sự mục nát của Israel, hay tiên tri lấy vợ không chung thủy để nói về sự phản bội của dân sự — Chúa Giê-su cũng dùng hành động bẻ bánh và rót rượu để khắc sâu một thông điệp vĩnh cửu.
Ba Ý Nghĩa Song Song
Sự giải phóng: Lễ Vượt Qua kỷ niệm dân Israel thoát khỏi ách nô lệ Ai Cập. Lễ Tiệc Thánh nhắc chúng ta rằng Chúa Cứu Thế giải phóng chúng ta khỏi sự nô lệ của tội lỗi, đưa chúng ta đến “Đất Hứa” là nước thiên đàng — giống như Môi-se đưa dân sự vào đất Ca-na-an.
Sự bảo đảm an toàn: Trong đêm tai vạ thứ mười, máu chiên con bôi trên cột cửa và mày cửa bảo vệ gia đình khỏi sự hủy diệt. Cũng vậy, trong Chúa Cứu Thế, huyết Ngài bảo đảm cho chúng ta sự an toàn — không phải mua bằng tiền bạc hay bùa chú, mà hoàn toàn bởi sự hy sinh của Ngài trên thập tự giá.
Giao ước kết nối: Sau khi A-đam và Ê-va phạm tội, mối liên hệ giữa con người với Đức Chúa Trời bị cắt đứt hoàn toàn. Đức Chúa Trời đã dùng nhiều cách để kết nối lại — qua tiên tri, qua thiên nhiên, qua Thánh Linh — và cuối cùng qua chính Con Ngài. Huyết của Chúa Giê-su là chất liệu đặc biệt duy nhất có thể kết nối con người hữu hạn với Đức Chúa Trời vô hạn — điều mà A-đam dù muốn cũng không thể tự làm được.
Thân Thể Bị Tan Nát Vì Chúng Ta
Khi Chúa nói “Này là thân thể ta,” Ngài biết trước thân thể ấy sẽ bị tan nát bởi roi bò cạp của lính La Mã — loại roi đính móc sắt, khi quất vào sẽ xé rách da thịt. Thân thể ấy sẽ bị đóng đinh, bị giáo đâm, máu cùng nước trào ra từ hông Ngài. Tất cả diễn ra trong sự vội vã vì ngày thứ Sáu sắp qua và ngày Sa-bát sắp đến.
Khi dự Lễ Tiệc Thánh, nếu chúng ta có cái nhìn sâu xa để thấy được toàn bộ ý nghĩa — từ sự giải phóng, sự bảo đảm an toàn, đến giao ước kết nối con người với Đức Chúa Trời — thì bữa tiệc ấy không còn chỉ là một nghi lễ, mà trở thành khoảnh khắc chúng ta gặp gỡ tình yêu vô bờ bến của Đấng đã chết thay cho mình.