Áp-ra-ham, Chứng Nhân Trong Gia Đình Và Ngoài Xã Hội

Dẫn Nhập: Áp-ra-ham – Chứng Nhân Cho Đức Chúa Trời

Khi nhắc đến Áp-ra-ham, người ta thường nghĩ ngay đến đức tin. Ông được xem là tổ phụ của đức tin, gương mẫu cho tất cả những ai tin nơi Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, ngoài khía cạnh đức tin, cuộc đời Áp-ra-ham còn tỏa sáng ở một góc nhìn khác: ông là một chứng nhân cho Đức Chúa Trời – trước hết trong gia đình, rồi sau đó ngoài xã hội.

Câu gốc nền tảng cho sứ điệp này nằm ở Công Vụ Các Sứ Đồ 1:8: “Khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất.” Cuộc sống của chúng ta trên đất chỉ có một mục đích duy nhất: trở thành chứng nhân cho Ngài, bất kể ngành nghề hay hoàn cảnh.

Rời Bỏ Quê Hương Để Theo Tiếng Gọi Của Chúa

Đức Chúa Trời gọi Áp-ra-ham ra khỏi quê hương, khỏi vòng bà con và nhà cha mình (Sáng-thế ký 12:1). Cả gia tộc của Áp-ra-ham khi ấy đều thờ hình tượng. Có lẽ ông đã nỗ lực kêu gọi cha mình và những người thân trở về với Đức Chúa Trời, nhưng áp lực đẩy con người đến việc thờ hình tượng quá mạnh. Áp-ra-ham đã bất lực trong lời kêu gọi ấy.

Hê-bơ-rơ 11:8 ghi lại rằng bởi đức tin, Áp-ra-ham vâng lời Chúa gọi, đi đến xứ mình sẽ nhận làm cơ nghiệp – người đi mà không biết mình đi đâu. Đây là một bài học quan trọng: nếu thất bại ở nơi này, Chúa có thể kéo chúng ta đến một nơi khác với một nhiệm vụ mới. Điều cốt yếu là luôn lắng nghe tiếng gọi của Ngài.

Trung Tín Và Yêu Chuộng Hòa Bình

Thiết Lập Bàn Thờ Trong Gia Đình

Bất cứ nơi nào Áp-ra-ham đến, ông đều lập một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va (Sáng-thế ký 12:7). Bàn thờ tượng trưng cho sự thờ phượng, bày tỏ lòng biết ơn, và là dấu ấn tập trung cả gia đình hướng về Đấng Tạo Hóa. Ngày nay chúng ta không lập bàn thờ theo nghĩa đen, nhưng cần thiết lập bàn thờ theo nghĩa bóng – kêu gọi gia đình ngồi lại học Kinh Thánh, hát thánh ca, cầu nguyện. Dù gia đình chỉ có hai hay ba người, hãy duy trì điều này, đặc biệt với các con trẻ.

Sáng-thế ký 18:19 cho thấy Đức Chúa Trời đã chọn Áp-ra-ham để ông khiến dạy các con cùng nội nhà giữ theo đạo Đức Giê-hô-va. Trước khi trở thành chứng nhân cho người ngoài, hãy là chứng nhân ngay trong chính gia đình mình. Đây là nhiệm vụ đầu tiên mà Đức Chúa Trời giao phó.

Lối Sống Nhân Từ Và Hiếu Khách

Khi xảy ra xung đột giữa gia nhân hai bên, Áp-ra-ham nói với Lót: “Chúng ta là cốt nhục, xin ngươi cùng ta chẳng nên cãi lẫy nhau” (Sáng-thế ký 13:8). Ông cho Lót chọn trước phần đất màu mỡ, còn mình nhận phần còn lại. Tất cả các cuộc chiến tranh lớn nhỏ đều xuất phát từ sự ích kỷ, tự ái, lòng tham và thù hận. Áp-ra-ham quyết tâm loại bỏ những điều đó ra khỏi gia đình mình.

Bên cạnh đó, Áp-ra-ham còn là người hiếu khách. Khi thấy ba vị khách lạ, ông chạy đến đón tiếp và sấp mình xuống (Sáng-thế ký 18:2). Kinh Thánh dạy rằng hãy ân cần tiếp khách, vì biết đâu chúng ta đang tiếp thiên sứ mà không hay biết.

Can Đảm Chống Lại Điều Ác

Áp-ra-ham không phải là người nhu nhược. Khi nghe cháu mình bị bắt, ông chiêu tập 318 gia nhân đã tập luyện để truy đuổi và đánh bại năm vua (Sáng-thế ký 14:14). Một người theo Chúa phải hiền từ và khiêm nhường, nhưng với điều ác và bất công thì cần có thái độ cương quyết. Chúng ta có quyền nổi giận với điều sai trái, nhưng đừng nổi giận vì lòng tự ái.

Áp-ra-ham cũng bày tỏ lòng nhân từ khi cầu thay cho Sô-đôm và Gô-mô-rơ (Sáng-thế ký 18:23-32). Dù đó không phải láng giềng của mình, ông vẫn đau xót cầu nguyện xin Chúa tha thứ. Tuyệt đỉnh của Cơ Đốc giáo nằm ở lời dạy: hãy yêu kẻ thù nghịch và cầu nguyện cho kẻ bắt bớ mình.

Những Yếu Đuối Của Áp-ra-ham

Kinh Thánh không giấu đi những yếu đuối của Áp-ra-ham. Ông đã cười thầm khi nghe lời hứa về đứa con trong tuổi già (Sáng-thế ký 17:17). Ông hai lần nói dối rằng Sa-ra là em gái mình – lần đầu với Pha-ra-ôn tại Ai Cập (Sáng-thế ký 12:11-13), lần sau với A-bi-mê-léc tại Ghê-ra (Sáng-thế ký 20:2). Nghiêm trọng hơn, ông nghe theo lời Sa-ra lấy A-ga làm vợ lẽ (Sáng-thế ký 16:3), dẫn đến hậu quả là sự xung đột giữa dòng dõi Y-sác và Ích-ma-ên kéo dài cho đến ngày nay.

Chúng ta không lấy sự yếu đuối của Áp-ra-ham để bao biện cho mình, nhưng Kinh Thánh cho thấy rằng trong thân phận con người, ai cũng có những lúc yếu đuối. Điều quan trọng là cách chúng ta đứng dậy sau những vấp ngã.

Đức Tin Và Vâng Phục Làm Nên Điều Vĩ Đại

Đỉnh cao của đức tin Áp-ra-ham là khi ông dâng Y-sác, đứa con duy nhất của lời hứa (Hê-bơ-rơ 11:17). Đòi hỏi của Đức Chúa Trời dường như vô lý – Ngài cấm giết người, lại hứa rằng qua Y-sác sẽ có dòng dõi đông như sao trời, nhưng lại đòi dâng Y-sác làm của lễ. Áp-ra-ham không dùng lý luận để phản bác mà chọn vâng phục. Và khi ông giơ dao lên, thiên sứ xuất hiện, chặn tay ông lại, và một con chiên đực mắc sừng trong bụi gai đã trở thành của lễ thay thế. Áp-ra-ham đặt tên nơi đó là Giê-hô-va Di-rê – Đức Chúa Trời sắm sẵn.

Không chỉ vậy, khi đã già, Áp-ra-ham còn lo lắng cho hôn nhân của Y-sác. Ông dặn dò người quản gia Ê-li-ê-se phải tìm vợ cho con trai mình từ dòng dõi kính sợ Đức Chúa Trời, chứ không phải từ những người thờ hình tượng (Sáng-thế ký 24:6). Áp-ra-ham hiểu rằng tình yêu thôi chưa đủ – gia đình cần có nền tảng kính sợ và thờ phượng Đức Chúa Trời để được bền vững.

Kết Luận: Trở Thành Chứng Nhân Qua Đời Sống

Gia-cơ 2:23 khẳng định: Áp-ra-ham tin Đức Chúa Trời, và điều đó kể là công bình cho người, và người được gọi là bạn Đức Chúa Trời. Vinh dự ấy không đến dễ dàng – ông đã trải qua biết bao thử thách, đã trả giá cả cuộc đời để giữ vững mình là chứng nhân cho Ngài.

Ngày nay, mỗi chúng ta cũng cần trở nên chứng nhân qua chính đời sống mình – trong gia đình và ngoài xã hội. Điều đó tùy thuộc vào mối tương giao giữa chúng ta với Đức Chúa Trời. Khi chúng ta tiếp xúc nhiều với Ngài, vinh quang của Ngài sẽ chiếu trên chúng ta, và chúng ta sẽ trở thành nguồn sáng, nguồn phước cho tất cả những người xung quanh – như mặt trăng phản chiếu ánh sáng mặt trời.