Ai Thật Sự Đoán Được Tương Lai? | Lời Tiên Tri Về Ai Cập Và Ty-rơ
Ngày Tận Thế Đã Không Đến
“Thưa ông Kent, ông chỉ còn 7 ngày 3 giờ 48 phút 2 giây.”
Đó là câu đầu tiên Mục sư Gary Kent và đoàn làm phim của ông nghe được khi bước ra khỏi sân bay Mérida, trên bán đảo Yucatán của Mexico, tháng 12 năm 2012. Họ đến đó để quay phim về Chichén Itzá — trung tâm của nền văn minh Maya cổ đại — và người hướng dẫn chỉ vào tấm bảng ngay cửa sân bay: “Ngày Tận Thế 2012 — Đếm Ngược.”
Theo lịch Maya, ngày 21 tháng 12 năm 2012 sẽ là ngày kết thúc của thế gian. Các “vực sâu” sẽ bị phá vỡ, một trận đại hồng thủy sẽ phủ ngập kim tự tháp Chichén Itzá và cả hành tinh. “Zero Point cho Trái Đất.” Thời gian sẽ hết. Đó sẽ là ngày tận cùng.
Nhưng chúng ta đang ngồi đây. Họ đã sai.
Đây là bài giảng thứ hai trong loạt Hope For Today (Niềm Hy Vọng Cho Hôm Nay), được Mục sư Gary Kent giảng tại hội thánh Cơ-đốc Phục Lâm Mt Gravatt tối thứ Sáu ngày 8/6/2018. Và câu hỏi ông muốn chúng ta cùng nhìn lại là một câu hỏi mà mọi thế hệ đều muốn hỏi:
Ai thật sự có thể đoán được tương lai?
Khát Khao Biết Trước Tương Lai
Con người, ở mọi thời đại, bị ám ảnh bởi câu hỏi này. Không phải chỉ các nền văn minh cổ đại. Hôm nay 70% người lớn đọc lá số tử vi hằng ngày. Tại vùng North Shore của Sydney — một trong những khu vực giàu có nhất nước Úc — có cả một tạp chí hàng tháng The Observer đưa tin:
“Xem bói đang trở thành hoạt động chính thống tại North Shore. Công việc làm ăn đang bùng nổ cho các bà thầy bói, các nhà chiêm tinh, và các thầy đoán chỉ tay… Khách hàng mới của họ là những chuyên gia thu nhập cao muốn lời khuyên về cách gia tăng tài sản cá nhân hoặc may mắn trong tình yêu.”
Con người muốn biết tương lai. Nhưng đoán tương lai là nghề nghiệp rủi ro — kể cả cho các chuyên gia.
- Henry Ford đi vay tiền để chế tạo xe hơi. Giám đốc ngân hàng Horace Rackham nói với ông: “Henry à, con ngựa vẫn sẽ ở lại. Xe hơi chỉ là trào lưu thôi.” Hôm nay có 705 triệu xe hơi trên hành tinh.
- Lord Kelvin, Chủ tịch Hội Hoàng gia Anh quốc, năm 1895 tuyên bố: “Ý tưởng về những chiếc máy nặng hơn không khí bay được là bất khả thi.” Hôm nay có 500.000 máy bay đang bay trên bầu trời.
- Thomas Watson, Chủ tịch IBM: “Tôi nghĩ thị trường thế giới có thể tiêu thụ khoảng 5 máy tính.” Hôm nay có 1 tỷ máy tính trên thế giới.
- Darryl Zanuck của 20th Century Fox: “Truyền hình sẽ không trụ được, vì người ta sẽ sớm chán nhìn vào một cái hộp gỗ dán mỗi tối.” Hôm nay có 2 tỷ chiếc TV.
- Chủ tịch Decca Records từ chối ký hợp đồng với The Beatles: “Chúng tôi không thích âm thanh của họ, và hơn nữa, nhạc guitar đang đi xuống.” The Beatles đã bán 1,6 tỷ đĩa.
Đoán tương lai — ngay cả về những điều rất gần — đã là một nghề vô cùng rủi ro. Vậy làm sao một nền văn minh cổ đại lại có thể đoán đúng những sự kiện cách đó hàng ngàn năm?
Thử Nghiệm Một Lời Tiên Tri
Mục sư Gary Kent đưa ra một tình huống giả tưởng: giả sử tối nay có một “nhà tiên tri” trong khán giả tuyên bố rằng ngày 24/7/2018, cổ phiếu BHP Billiton sẽ tăng 1.000% trong 48 giờ rồi trở lại giá cũ. Ông ấy khuyên bạn: “Bán nhà đi, bán xe đi, vay mượn hết sức có thể, mua cổ phiếu BHP.”
Bạn có làm theo không?
Trước khi bán nhà, điều khôn ngoan bạn sẽ làm là kiểm tra lý lịch dự báo của người này. Ông ấy đã từng đoán đúng điều gì chưa? Có chứng cứ gì cho khả năng nhìn thấy tương lai của ông?
Đây chính là vấn đề của lịch Maya. Khi nhìn lại toàn bộ văn bản và lịch sử Maya, không có bằng chứng nào cho thấy họ từng đoán đúng tương lai. Họ giỏi thiên văn — có thể tính độ dài một năm chính xác đến một phần nghìn số thập phân, dự đoán chính xác các điểm phân và điểm chí. Nhưng biết thiên văn không có nghĩa là biết vận mệnh.
Vậy nếu có một bộ sưu tập lời tiên tri KHÔNG những đoán trước mà còn có lý lịch kiểm chứng được thì sao?
Pha-ra-ôn Sẽ Biến Mất
Chúng ta hãy đến một nền văn minh cổ đại khác cũng xây kim tự tháp — Ai Cập.
Các kim tự tháp Giza được xây 4.500 năm trước. Nếu cắt đá của ba kim tự tháp này thành những khối 30cm và xếp liền nhau, hàng đá đó sẽ quấn quanh thế giới hai lần rưỡi. Kim tự tháp Cheops — công trình xây bằng đá lớn nhất từng được dựng — nặng hơn 5 triệu tấn, bao phủ diện tích bằng 10 sân bóng đá. Bên trong nó có thể chứa đủ chỗ cho Hagia Sophia (Istanbul), Taj Mahal (Ấn Độ), Đấu trường La Mã, Nhà thờ Đức Bà Paris, Westminster Abbey, Nhà hát Opera Sydney, và Nhà thờ St. John của Brisbane — tất cả cùng một lúc.
Các Pha-ra-ôn được thờ như các thần sống. Triều đại Ai Cập là dòng vua dài nhất lịch sử nhân loại — kéo dài hàng ngàn năm. Vậy mà giữa thời ấy, một tiên tri nhỏ bé người Do Thái tên là Ê-xê-chi-ên đã viết xuống một điều không tưởng:
“Sẽ không còn có vua chúa ra từ đất Ê-díp-tô nữa.” (Ê-xê-chi-ên 30:13)
Đây là một lời tuyên bố điên rồ vào thời điểm ấy. Nó giống như ai đó hôm nay nói: “Sẽ không còn tổng thống Mỹ nào nữa.” Nhưng sự thật: từ năm 500 TCN đến nay, không có một vua Ai Cập gốc nào ngồi trên ngai của Ai Cập. Đã có các vua Ba Tư, Hy Lạp, La Mã, Ả Rập, Ottoman, và các lãnh đạo hiện đại khác — nhưng không một hoàng tử Ai Cập nào. Đa-ni-ên, một hoàng tử bị bắt làm phu tù vào năm 586 TCN, là minh chứng cuối cùng cho tầng lớp ấy.
Cây Papyrus Sẽ Tuyệt Chủng
Hãy đi thuyền dọc sông Nile. Đây là một trong những vùng đất màu mỡ nhất hành tinh — nơi người ta có thể trồng hai, đôi khi ba vụ một năm. Nhưng có một thứ rất lớn đã biến mất dọc bờ sông.
Đó là cây papyrus (cỏ lác sậy). Ngày xưa nó mọc dày đặc đến mức trở thành biểu tượng của Ai Cập. Từ cây papyrus, người Ai Cập chế ra giấy papyrus — và họ xuất khẩu giấy ấy ra khắp thế giới, trở thành một trong những nguồn của cải lớn nhất của đế chế. Cả thế giới ghen tị với sự giàu có của Ai Cập nhờ papyrus.
Giữa lúc ấy, một tiên tri Do Thái khác tên là Ê-sai tuyên bố:
“Những cây sậy ven sông, cùng các thứ rau cỏ cặp bờ sông, hết thảy đồng ruộng đã gieo giống đều khô héo, bị gió thổi, không còn nữa.” (Ê-sai 19:7)
Hôm nay bạn có thể đi từ đầu sông Nile ở phía bắc giáp Địa Trung Hải xuống đến biên giới với Sudan — bạn sẽ không tìm thấy một cây papyrus nào mọc tự nhiên trong suốt chiều dài con sông. Cây cung cấp của cải cho cả một đế chế đã biến mất, đúng như lời tiên tri.
Các Thần Tượng Của Memphis
Memphis — không phải thành phố ở Tennessee — mà là thủ đô của Ai Cập cổ đại. Đây là “New York” của thế giới cổ đại. Người Ai Cập rất nghệ thuật và thờ gần như mọi thứ di chuyển: cá sấu, ếch, chim ưng, mèo, chó, bò. Họ xây tượng các thần, dựng chúng dọc các đại lộ, và thờ lạy.
Tiên tri Ê-xê-chi-ên đã tuyên bố:
“Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ta sẽ hủy diệt các thần tượng và dứt các hình tượng khỏi thành Nốp [Memphis].” (Ê-xê-chi-ên 30:13)
Khi bạn đi bộ qua Memphis hôm nay, đây là điều bạn thấy: mỗi bức tượng, không ngoại lệ, đều bị đập vỡ. Kể cả bức tượng nhân sư bằng thạch cao trứ danh cũng bị vỡ nát.
Bạn có thể nghĩ: “Vậy thì sao — thành phố cổ mà, tượng nào chẳng vỡ.” Nhưng hãy so sánh: tại Karnak, thành phố đã biến mất nhưng các bức tượng vẫn đứng vững. Tại Luxor, tại Abu Simbel — thành phố đã đi nhưng các thần tượng vẫn còn. Chỉ ở Memphis, và chỉ ở Memphis, mọi thần tượng đều bị đập nát. Đúng từng chi tiết như lời tiên tri.
Thành Ty-rơ: Lời Tiên Tri Chi Tiết Nhất
Bây giờ đến phần đáng kinh ngạc nhất. Hãy đi đến một vịnh nhỏ hôm nay ở Lebanon — thành Ty-rơ cổ đại, thủ đô của người Phê-ni-xi. Người Phê-ni-xi là những thương nhân vĩ đại nhất thế giới cổ đại: họ là những người đầu tiên học cách điều hướng bằng các vì sao, nên họ có thể đi biển cả ngày lẫn đêm. Của cải từ khắp thế giới đổ về Ty-rơ.
Giữa lúc Ty-rơ đang ở đỉnh cao, Ê-xê-chi-ên lại viết một lời tiên tri — lần này chi tiết đến mức không thể là trùng hợp:
“Này, ta dấy nhiều nước nghịch cùng mầy, hỡi Ty-rơ… Chúng nó sẽ hủy phá các tường của Ty-rơ, và xô đổ các tháp của nó… Ta sẽ cạo bụi nó đi, khiến nó thành một vầng đá sạch láng; nó sẽ làm một chỗ người ta phơi lưới giữa biển… Vì nầy, từ phương bắc, ta sẽ đem Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, là vua của các vua, cùng với ngựa, xe… ông sẽ đặt vách công thành nghịch cùng mầy… Chúng nó sẽ ném đá, gỗ và bụi đất của mầy xuống giữa nước.” (Ê-xê-chi-ên 26:3-12)
Hãy đếm các chi tiết của lời tiên tri:
- Nê-bu-cát-nết-sa sẽ tấn công Ty-rơ (được gọi đích danh).
- Ông sẽ đến từ phương bắc.
- Ông sẽ vây thành.
- Nhiều nước sẽ tham gia việc phá hủy Ty-rơ.
- Đá, gỗ, và cả bụi đất của Ty-rơ sẽ bị quăng xuống biển.
- Ty-rơ sẽ bị làm phẳng như vầng đá.
- Nơi ấy sẽ thành chỗ phơi lưới đánh cá.
- Các thành khác sẽ run sợ khi Ty-rơ sụp đổ.
- Ty-rơ sẽ không bao giờ được xây lại trên địa điểm cũ.
Bây giờ hãy xem sự ứng nghiệm.
Năm 586 TCN, Nê-bu-cát-nết-sa từ Ba-by-lôn cất quân đi đánh Ty-rơ. Từ Ba-by-lôn đến Ty-rơ, đường thẳng nhất là đi từ phía đông. Nhưng Kinh Thánh nói ông sẽ đến từ phương bắc. Và đúng vậy — vì sa mạc ngăn cách, ông đã phải đi vòng qua Vùng Lưỡi Liềm Màu Mỡ (Fertile Crescent) và xuống Ty-rơ từ phương bắc.
Ông vây thành 13 năm. Khi quân Ba-by-lôn cuối cùng phá được tường thành, người Phê-ni-xi — vốn là thương nhân đi biển — đã xuống thuyền và chạy ra một hòn đảo cách bờ 1 km. Nê-bu-cát-nết-sa không có hải quân, nên phải quay về Ba-by-lôn tay không. 250 năm trôi qua. Những người đọc lời tiên tri bắt đầu nói Ê-xê-chi-ên đã sai — vì Ty-rơ trên đảo vẫn còn đó.
Năm 332 TCN, Alexander Đại đế tiến xuống. Ông tuyên bố với quân đội: “Chúng ta sẽ làm điều Nê-bu-cát-nết-sa không làm được.” Ông phá các bức tường còn lại của Ty-rơ cũ. Dân Ty-rơ lại chạy ra đảo. Alexander không có hải quân — nhưng ông không bỏ cuộc. Ông ra lệnh cho binh sĩ: “Hãy gom tất cả các đống đổ nát — gạch, gỗ, đá — và ném xuống biển. Chúng ta sẽ xây một con đường đắp ra đảo.”
Quân lính làm theo. Họ thu thập tường đổ, gỗ, đá. Nhưng không đủ để chạm tới đảo. Họ đến báo với Alexander: “Thưa tướng quân, chúng tôi đã cố hết sức rồi.” Alexander ra lệnh: “Quay lại, cạo cả bụi lên. Lấy từng viên đá cuối cùng, từng mảnh gỗ cuối cùng. Ném tất cả xuống biển.”
Họ trở lại nơi Ty-rơ đã đứng, và họ cạo cả bụi đất — ném xuống biển — cho đến khi hoàn thành con đường đắp và chiếm đảo.
Hôm nay, nếu bạn đến Ty-rơ và nhìn từ trên cao, bạn thấy rõ mảnh đất cổ đã bị làm phẳng như vầng đá, và con đường đắp của Alexander vẫn còn đó. Khắp nơi bạn nhìn thấy các ngư dân phơi lưới trên bờ biển — đúng như lời tiên tri đã nói. Thành Ty-rơ nguyên thủy chưa bao giờ được xây lại trên chính địa điểm cũ.
Từng chi tiết. Không sai một chữ.
Một Lý Lịch Không Ai Sánh Bằng
Đây chính là lý lịch dự báo. Không phải một lời tiên tri trúng, không phải hai, không phải ba. Trong Kinh Thánh có hơn 1.000 lời tiên tri — và mỗi lời đã được ứng nghiệm đều ứng nghiệm chính xác.
Đức Chúa Trời không ngại đặt thẩm quyền của Ngài lên chính điều này. Trong Ê-sai 46:9-10 Ngài phán:
“Vì ta là Đức Chúa Trời, và chẳng có Chúa nào khác; ta là Đức Chúa Trời, chẳng có ai giống như ta. Ta đã rao sự cuối cùng từ buổi đầu tiên, và đã nói từ thuở xưa những sự chưa làm nên.”
Đức Chúa Trời đang nói: Đây là cách bạn có thể biết Ta là Đức Chúa Trời thật. Ta biết tương lai. Hãy kiểm chứng đi.
Mỗi lời tiên tri trong Kinh Thánh là một lời mời công khai để con người chứng minh Kinh Thánh sai. Suốt 2.500 năm, chưa ai làm được.
Vì Sao Điều Này Quan Trọng Cho Bạn?
Các tiên tri trong Kinh Thánh không chỉ nói về các nền văn minh cổ đại đã qua. Họ cũng nói về thời đại chúng ta đang sống. Họ nói về tương lai gần. Họ nói về điều sắp xảy ra cho thành phố Brisbane, cho nước Úc, cho Việt Nam, cho hành tinh này.
Nếu bạn muốn biết tương lai thật sự là gì cho mình và gia đình mình — thì không phải là các lá bài tarot, không phải các nhà chiêm tinh, không phải các “tiên tri” Maya đã sai vào ngày 21/12/2012.
Đó là cuốn sách này — Kinh Thánh — với lý lịch không ai sánh bằng.
Mục sư Gary Kent kết thúc bằng lời mời gọi đến với bài giảng kế tiếp trong loạt Hope For Today — nơi ông sẽ mở ra Đa-ni-ên chương 2, lời tiên tri đã vạch ra toàn bộ lịch sử thế giới từ Ba-by-lôn, Mê-đi-Ba-tư, Hy Lạp, La Mã cho đến châu Âu chia rẽ hiện đại, và dự báo sự kiện lớn kế tiếp trong dòng lịch sử loài người: sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc.
“Lạy Cha Thiên Thượng, cảm tạ Ngài về Kinh Thánh và những lời tiên tri Ngài đã ban trong đó. Cảm tạ Ngài đã cho chúng con một nguồn đáng tin cậy để biết tương lai — và để biết rằng chính Ngài đang nắm giữ số phận của chúng con. Trong danh Đức Chúa Giê-su, Amen.”